[ShortFic] Mẹ Ơi ! ( Hoàn )

[ShortFic] Mẹ Ơi ! ( Hoàn )

Joy , một cậu bé 6 tuổi hiếu động , so với những đứa trẻ khác cùng trang lứa thì cậu luôn tỏ vẻ chính chắn hơn hẳn . Joy luôn biết cách tự chăm sóc cho mình và cả người mẹ xinh đẹp bị bệnh tâm lý . Cậu bước về hướng phòng mẹ mình với túi đựng cơm .

-        Mẹ ơi , con mang cơm …. – cậu bỗng im bặt khi đẩy nhẹ cửa phòng mẹ , cậu một tay vịnh chốt cửa một tay vẫn cầm lấy túi thức ăn nhìn mẹ mình với ánh mắt đượm buồn . Bên trong căn phòng mọi thứ bị xới tung còn mẹ cậu thì vẫn đang loay hoay tìm thứ gì đó và tiếp tục lục tung căn phòng . Joy cất tiếng yếu ớt – Mẹ tìm quyển nhật ký ạ ?

-        Suỵt , em đừng nói to thế , mẹ nghe sẽ thức giấc ngay đó , “ chị “tìm chiếc hoa tai mà anh Ken tặng chị ! em có thấy nó đâu không ? – mẹ cậu nhìn cậu cất tiếng rồi lại tìm kiếm món đồ .

-        Hôm qua em nhặt nó ngay nắp ống thoát nước nên đã cất đi – nói xong cậu bé nhấc nhẹ chiếc ghế con đi vào phòng tắm rồi đứng lên nó lấy chiếc hoa tai mà cậu cất kỹ trên kệ tủ . cậu mang ra đưa cho mẹ .

-        Cám ơn em ! – mẹ cậu mỉm cười nhận lấy chiếc hoa tai từ cậu . mẹ cười trông rất đẹp , nụ cười ngọt ngào với ánh mắt long lanh đen láy .

-        Chị ơi …. Ăn sáng đi ! em mới ra phố mua về ! chị giúp việc mấy hôm nay về quê thăm gia đình rồi ! – cậu bé dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình gỡ những nút thắt chiếc túi đựng cơm hộp ra và đưa cho mẹ .

-        Em ăn trước đi , chị chưa đói , chút nữa chị ăn sau ! – Jing với ánh mắt thất thần như muốn tìm kiếm món đồ gì đó .

-        Nhưng ….. hôm qua tới giờ chị có ăn gì đâu …. – cậu bé buồn bã nhìn về mẹ mình , cậu mở hộp cơm ra mang đến bên cạnh mẹ .

-        Em đừng phiền chị nữa , chi đang tìm đồ mà , em không thấy sao – Jing bực dọc hất tay thật mạnh trúng vào vai cậu bé làm hộp cơm rớt xuống rơi vãi ra ngoài . Chợt thấy mặt cậu bé biến sắc như sắp khóc , Jing giật mình sờ vào vai đau của cậu bé lo lắng , cô cất tiếng – Chị xin lỗi , chút chị sẽ ăn mà , em có đau lắm không ? đừng khóc !

-        Sao lại không ăn ? mẹ đã hẹn từ hôm qua ! sao không ăn chứ ! mẹ sẽ bệnh mất ! – cậu bé nấc nghẹn , cậu không phải khóc vì đau vai mà khóc vì lo cho bệnh tình của mẹ mình .

-        Em chưa ăn gì phải không ? đừng khóc mà ! em ăn trước đi hay là chị sẽ cùng ăn với em ! nín đi , mẹ nghe thấy bây giờ đó .

-        Làm gì có mẹ nào nữa chứ ! chị là mẹ của em mà ! em làm gì còn có mẹ nào nữa chứ ! – cậu bé khóc ngày càng lớn , cậu không thể nào tự kềm chế cảm xúc của mình , cảm xúc của một cậu nhóc 6 tuổi .

-        Ahhh …. – Jing thốt lên , cô đưa tay vuốt nhẹ trán mình với đôi mắt nhắm nghiền , nghe tiếng khóc của cậu bé khiến cô dường như chợt nhớ ra đều gì đó . Jing chợt mở mắt ra và tiến lại gần nơi cậu bé đang ngồi khóc nức nở , cô ôm cậu bé vào lòng – Xin lỗi Joy ! Mẹ lại …….

-        Mẹ ! – Joy ôm mẹ thật chặt như muốn ôm lấy giây phút này , cậu rất sợ giây phút này sẽ nhanh chóng tan biến . nước mắt cậu giờ thấm ướt cả áo mẹ .

-        Nín đi Joy ! Mẹ xin lỗi ….. vai con có đau lắm không ? – Jing nhẹ vuốt vai đau của cậu bé , từng giọt nước mắt của cậu thấm vào da thịt như từng mũi kim khiến tim cô đau nhói . Jing không thể tự kềm chế được bản thân mình để rồi mọi đau khổ lại đè lên người đứa con trai bé nhỏ của cô . Đã 7 năm rồi , căn bệnh đã đeo bám cô suốt 7 năm . Từ ngày Jing và Ken quyết định cùng nhau bỏ trốn khỏi sự cấm cản của gia đình , nhưng không may vì chạy vội vàn đến điểm hẹn mà Ken đã bị tai nạn trước mặt cô . Một chiếc xe tải đã lướt nhanh đâm thẳng vào người anh khi chỉ cần sang phía đường bên kia là nơi cô đang đợi . Jing xoay người về phía sau khi nghe Ken gọi thật lớn tên mình và đó cũng là lần cuối cùng Ken gọi tên cô .

Đêm xuống , một người đàn ông với những bước chân vững trãi đi đến phòng Jing , hé mở cánh cửa phòng nhìn vào trong thì thấy Jing đang ngủ rất say với nét mặt rất tươi tỉnh trông cô càng quyến rũ hơn . Nằm bên cạnh Jing luôn là Joy , cậu bé ôm chặt cánh tay Jing kể cả trong giấc ngủ , dường như cậu ta sợ khi tỉnh giấc sẽ không còn thấy mẹ mình đâu nữa .

Đã được nhờ chữa trị cho Jing suốt 3 năm nay , Sunny cảm thấy bệnh tình của cô đã thuyên giảm nhưng vẫn không cách nào chữa khỏi hẳn , phải chăng vết thương lòng của cô quá lớn khiến Jing không thể nào chấp nhận sự thật là Ken đã mất .

Trong tâm hồn Jing luôn có một khoảng trống lớn trong ký ức , nó ngày càng trãi rộng và bao trùm cả cơ thể cô , cũng chính lúc ấy Jing không thể nào tự điều khiển được mình nữa . Cô luôn hành động theo quán tính và hành động như một cỗ máy quay đúng vào thời điểm một ngày trước khi Ken cùng cô bỏ trốn .

Gia đình Jing trong giới thượng lưu , cha mẹ cô sợ mang tai tiếng nên mang cô đến nhà anh nhờ trị bệnh giúp , nhưng thực chất họ muốn vứt bỏ cô như một món hàng không còn giá trị . Hàng tháng họ đều gửi tiền đến nhà Sunny như một khoảng viện phí dành cho đứa con gái đáng thương của họ . Sunny càng cảm thấy đồng cảm với việc Jing bỏ nhà ra đi , vì nếu là anh , anh cũng không thể nào sống với một gia đình như thế .

-        Ngủ ngon ! tình yêu của anh …. Và cả con nữa Joy , ngủ ngon nhé con trai ! – đây là những câu nói mà Sunny ấp ủ bấy lâu nay , anh luôn muốn thốt lên lời tận đáy lòng mình , nhưng anh sợ … liệu Jing có chấp nhận tình cảm của anh , hay lại làm cô cảm thấy khó xử và ngày càng xa lánh anh . Vì vậy mà ngày nào cũng vậy , đến nữa đêm anh đều đến đây , đứng trước phòng cô nhìn vào khi cả hai đang say giấc .

Ánh sáng le lói từ ô cửa rọi thẳng vào mặt Joy, nhưng cậu vẫn còn muốn ôm mẹ ngủ nướng thêm nữa . Chợt mơ màng nhìn chiếc đồng hồ treo tường , giờ đã 8h 30 sáng rồi . Cậu phải dậy để còn ra phố mua điểm tâm sáng cho mẹ . Ôm tay mẹ thật chặt , cậu cựa nhẹ đôi má mình vào cánh tay trắng mịn của mẹ , đôi mắt cậu long lanh ngước nhìn khuôn mặt mẹ đang ngủ say rồi cậu chồm lên hôn nhẹ vào trán mẹ .

–        Joy đi mua điểm tâm mẹ nhé ! – cậu bé nói nhỏ rồi nhè nhẹ bước chân xuống giường tiến vào nhà tắm thực hiện những động tác vệ sinh hàng ngày . Khi bước ra cậu vẫn thấy mẹ đang say ngủ , Joy lại cố bước nhẹ ra khỏi phòng .

Joy vui vẻ mỉm cười với mọi người trên đường về , hôm qua mẹ cậu đã ôm cậu khóc , mẹ ôm rất lâu và khóc rất nhiều . Tuy không nói gì nhưng cậu biết mẹ rất yêu cậu . Nụ cười chợt tắt khi Joy về đến phòng mẹ , mẹ đang dọn đồ vào chiếc Vali nhỏ , cậu cất giọng buồn – Chị định đi đâu thế ?

-        Chị phải đi với Ken , anh ấy hẹn chị 10h ở nhà Ga , em đừng nói ai biết . Em có thấy cái khăn màu trắng của chị ở đâu không ? – Jing loay hoay xếp gọn những chiếc áo của mình .

-        Khăn trắng nằm trong tủ áo của em . – Joy bước đến bên tủ áo cậu buồn bã rút chiếc khăn ra và mang đến cho mẹ .

-        Nhớ chăm sóc cha mẹ thay chị ! chị đi nhé – Jing đóng nắp Vali lại và chuẩn bị xách đi .

-        Chị ơi … chưa ăn điểm tâm mà ! – Joy không biết nói gì hơn để giữ mẹ lại .

-        Chị không ăn đâu ! Ken đang chờ chị ! – Jing vội vàn xách vali đi ra ngoài .

Joy bước theo mẹ một cách chậm chạp ra đến bậc thềm trước cửa nhà – Chị ….. ơi …… đừng đi mà ….. – giọng Joy ngày càng nhỏ dần , mặt cậu như muốn khóc , cậu bé buồn bã cúi mặt nhìn xuống đất .

-        Em vào nhà đi ! đừng đứng đó , trời lạnh lắm …. – Jing xoay người lại cất tiếng khi thấy Joy vẫn còn đứng nơi thềm nhà .

-        Mẹ ơi …. đừng đi mà …. đừng bỏ Joy …. mẹ ơi …. – Câu bé ngước nhìn mẹ với đôi mắt nhoè nước , chân cậu bé dường như không thể nhấc lên và chạy đến bên mẹ như ý cậu muốn . cậu chỉ biết đứng đó nhìn mẹ và khóc thôi .

Tay cầm một hộp quà nhỏ , Sunny mỉm cười hạnh phúc bước xuống xe khi anh chạy từ nơi làm việc về . Giờ anh đã chuyển sang làm kinh doanh cho công ty của cha mình .Chợt anh khựng người khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt . Joy đang đứng ngay thềm nhà khóc và nói gì đó , Jing thì đứng cách cậu bé không xa tay cầm theo chiếc vali nhỏ . – Cô ấy lại làm gì nữa thế ? – Sunny thốt nhẹ rồi chạy về hướng Jing đang đi . Anh ngăn bước cô lại rồi hỏi – Em định đi đâu thế Jing ?

- Đừng cản em , Ken đang chờ em – Jing né người khỏi Sunny và đi tiếp .

- Ken chờ em à ? Ken chờ ở đâu ? Em vào nhà đi , trời lạnh lắm . anh sẽ nhắn Ken đến đây giúp em ! – Sunny giật lấy chiếc vali trên tay cô.

- Ở nhà Ga ! Ken đang ở nhà Ga ! – Jing cố níu chiếc vali lại từ tay Sunny .

- Được rồi ! anh sẽ đến đó tìm Ken cho em ! giờ em vào nhà đi ! – nắm tay Jing , anh như muốn đưa cô vào trong .

- Không được ! em phải đến nhà Ga ! Ken sẽ không đi nếu em không đến đó ! – Jing giật mạnh người cô níu chặt lấy chiếc vali .

- Em biết nhà Ga ở đâu không ? em đi hướng nào để đến đó ?  nơi em đang sống đã khác xưa nhiều rồi , những con đường không như 7 năm trước đâu ! tỉnh lại đi Jing , em hiểu rõ nhất mà ! Ken đã chết , anh ấy không thể đứng chờ em đâu ! đừng tự dối mình nữa ! – Sunny bực tức hét lên , anh không thể bình tĩnh đối diện với cô như bao bệnh nhân khác .

- Không đâu ! Ken đang chờ em ! anh ấy vẫn đang chờ em mà ! – mắt Jing chợt ướt , cô bỏ chiếc vali xuống rồi chạy đi .

- Jing ! em đứng lại ngay ! bên ấy là đường lớn , nguy hiểm lắm ! – Sunny giật mình khi thấy Jing xông thẳng ra đường , anh vội đuổi theo kéo Jing lại kịp thời  – “ Bốp “ – tiếng tát tay thật lớn vang lên , Sunny không ngờ chính anh cũng mất bình tĩnh đến vậy , anh đã đánh Jing , mặt cô giờ đỏ ửng . Jing đưa tay sờ lên má mình . Jing cảm thấy rát buốt , những hình ảnh Ken bị tai nạn lại vụt hiện trong đầu cô , nó hiện ra một cách rõ rệt . Jing gục đầu đau khổ , cô thật sự không muốn nhớ lại cảnh tượng đó . Jing cố xóa bỏ nó trong đầu cô suốt 7 năm , Jing luôn tin rằng Ken vẫn còn sống . Nhưng sự thật luôn không theo ý người . Anh ấy đã xa cô vĩnh viễn .

- Anh xin lỗi ! anh không biết mình sao nữa , anh không thể bình tĩnh khi đối mặt với em ! đau lắm không ? mình vào nhà nhé ! anh xoa thuốc cho em ! – Sunny đưa tay sờ nhẹ lên má Jing mà tim nhói đau . Anh ôm chầm lấy Jing , anh không thể nào chờ đợi thêm được nữa . Suốt 3 năm bên cạnh cô mỗi ngày đối với anh đan xen giữa địa ngục và thiên đàng . Anh và cả Joy vui hay buồn đều phụ thuộc vào cô . Anh tự hỏi nếu một ngày nào đó Jing sẽ đột nhiên biến mất anh sẽ thế nào ? đó có lẽ cũng là ngày bình minh không còn chiếu sáng khắp thế gian nữa . Sunny vuốt nhẹ máy tóc Jing , anh cố ghì thật chăt cô vào lòng . Lúc nãy anh thật sự sợ , rất sợ cô chạy ra đường . Anh không muốn chứng kiến cảnh tượng mà Jing đã từng đau khổ chứng kiến – người yêu ra đi ngay trước mắt mình .

Trong vòng tay và bờ vai vạm vỡ của Sunny , Jing cảm thấy trái tim mình đập loạn nhịp , hơi thở của anh thật mạnh mẽ , anh đang ghì chặt lấy cô , Jing thốt nhẹ – Lỗi nơi em mà , anh không có lỗi gì cả , anh thả em ra được rồi đó , Sunny !

- Làm vợ anh nhé ! – Sunny chợt cất tiếng với giọng mạnh mẽ câu nói mà anh ấp ủ bấy lâu nay , tay vẫn ôm lấy Jing . Anh cúi mặt nhìn thẳng vào mắt Jing .

- Em muốn vào nhà ! mình cùng vào nhà nhé ! – Jing chợt cúi mặt , cô né tránh ánh mắt của Sunny rồi cựa người như muốn thoát ra khỏi vòng tay của anh .

- Em đừng trốn tránh nữa ! Anh rất thật lòng ! Suốt mấy năm nay anh luôn lẳng lặng nhìn em ! ngay từ lần đầu gặp em ở phòng khám trái tim anh đã bị ánh mắt của em cướp mất rồi ! Làm vợ anh nhé ! – buông người Jing ra , Sunny móc trong túi quần ra chiếc hộp đỏ . anh mở nắp hộp làm lộ ra chiếc nhẫn màu trắng rất trang nhã . anh cúi người quì xuống với vẻ mặt nghiêm túc cầu hôn Jing .

- Em còn có Joy nữa ! anh không ngại sao ? – Jing mỉm cười nhẹ nhàn nhìn về hướng Joy , cậu nhóc vẫn đứng yên trên bậc thềm quan sát hai người .

- Em đang nói tới con trai anh à ? đến đây nào con trai ! – Sunny nháy mắt với Jing và đưa tay vẫy nhẹ cậu bé đến bên mình . Anh hôn nhẹ lên trán Joy -Anh thì có con trai rồi ! nhưng vợ thì chưa ! em có đồng ý làm vợ của anh không ! – Sunny đứng dậy nhìn vào đôi mắt long lanh của Jing , đôi mắt đã cướp mất trái tim anh .

- Anh không sợ em lại …. – Jing nhún người hỏi anh .

- Anh đủ tự tin để em yêu anh mà ! Ken đã là quá khứ ! còn anh chính là hiện tại ! nên anh dám chắc em sẽ quan tâm đến người ở hiện tại này hơn .

Jing mỉm cười đáp lại câu nói của anh . cô để yên tay cho Sunny lồng nhẫn vào tay mình . Jing hiểu rằng trái tim mình đã thật sự chấp nhận người đàn ông này rồi .
Hôm sau , vẫn như mọi ngày . Joy say sưa ngủ bên cạnh mẹ . Bỗng cậu bé giật mình chồm dậy khi thấy mẹ đã biến mất . Ngó quanh thì thấy mẹ đang ngồi ở góc tủ và tìm thứ gì đó . Cậu bé lại cảm thấy buồn , mẹ vẫn không hết bệnh sao .

- Chị tìm quyển nhật kí ạ ? – Joy cất tiếng

- Uhm

- Tối qua em đã mang nó sang phòng Cha rồi , để em đi lấy cho chị ! – Joy bước nhẹ xuống giường với vẻ mặt thoáng buồn .

- Con quen miệng rồi à ? – Jing xoay người sang hỏi Joy .

- Sao ạ ? – cậu bé không hiểu câu hỏi của mẹ và cậu cũng chợt nhận ra mẹ gọi mình là “ con “ .

- Sao cứ gọi mẹ là chị như thế ! Joy không thích gọi mẹ à ? – Jing mỉm cười nhìn con , cô biết cậu nhóc đang nghĩ mình lại …

- Mẹ ! mẹ không sao ạ ! vậy sao còn tìm quyển nhật ký ? – cậu bé chạy đến ôm chầm lấy Jing . cậu cười rất tươi nhìn mẹ với ánh mắt âu yếm .

- Mẹ định mang nó cất vào tủ ! Mọi chuyện đã qua rồi , mẹ nên chấp nhận hiện tại thì hơn – Jing mỉm cười , nụ cười của cô thật ngọt ngào và tràn đầy hạnh phúc .

- Mẹ xinh quá ! – Joy chợt thốt lên khi thấy nụ cười của mẹ , cậu bé hôn lên má Jing .

- Lúc nãy con gọi ai là Cha thế ? cứ gọi mẹ là chị mà lại kêu cha với người khác ngọt xớt ! – Jing véo tai Joy và trêu cậu bé .

- Úi ….thì Cha Sunny chứ ai ! không phải mẹ đồng ý làm vợ Cha rồi sao ? – Cậu nhóc nhăn mặt kêu đau với Jing .

- Ai nói con nghe thế hả ! nói mau ! – Jing chọc nhẹ vào lòng bàn chân của Joy khiến cậu cong người ôm bụng cười .

- Đừng … mẹ đừng chọc lét con nữa ! thì mẹ tự nói đó thôi ! ui … nhột quá mẹ ơi … hi hi …- cậu nhóc cố rút chân ra khỏi tay Jing .

- Trẻ con không được nói dối ! mẹ nói với con hồi nào ! – Jing cố ghì Joy lại .

- Tay mẹ kìa ! còn đeo chiếc nhẫn hôm qua Cha Sunny tặng ! hi hi … – thoát khỏi mẹ , câu nhóc lém lĩnh bỏ chạy ra ngoài . Cậu chạy sang phòng Sunny rồi đóng cửa cái rầm , nhốt Jing đang đứng bên ngoài chờ cậu nhóc bước ra .

- Hai mẹ con đùa gì thế ! cho anh tham gia với nhé ! điểm tâm sáng có rồi ra ăn nào ! – Sunny đang mặc cái tạp dề nấu ăn , anh gõ nhẹ cửa phòng kêu Joy ra . Cậu bé cứ chui phía sau Sunny mà đi , môi cậu bé cứ chúm chím cười len lén nhìn Jing .

Trông Joy rất hạnh phúc khi ở bên Sunny , Jing chợt nhìn xuống tay mình nơi có chiếc nhẫn , cô cảm nhận hạnh phúc đang đến với mình . Một hạnh phúc mà bấy lâu nay cô không hề cảm nhận được …..

[ The End ]

Tình Ngàn Năm – Chương 42 : Trang Sử Mới

Chương 42 : Trang Sử Mới

Sau đó Ming mới biết được rằng , chính anh đã đến nhờ Đông Phương Tiên Sinh giải vây cho anh , đưa Hạo Dân đến cạnh Jing bảo vệ cô ấy , anh không biết chuyện gì sẽ xảy đến với mình , nhưng Ming biết nó chắc chắn rất đau thương và bi đát . Anh đã chuẩn bị mọi thứ từ lá đơn sang hết tài sản cho cô , đến lực lượng bảo vệ bên cạnh cô . Anh không ngờ , mọi chuyện đã thật sự xảy ra . Và nhờ chính tình yêu , lòng tin và sự chân thành của mình dành cho Jing , đã giúp anh cùng cô chiến thắng tất cả … Nếu xưa kia Lưu Triệt cũng tin vào Tử Phu với một niềm tin tuyệt đối như thế này , có lẽ quá khứ kia sẽ không còn là bi đát mà tràn ngập tình yêu và hạnh phúc . Quá Khứ là bi ai . Nhưng anh biết , Hiện tại và tương lai chính là những ngày hạnh phúc đầy ắp tiếng cười …

Lúc này thì … 9 tháng sau tại bệnh viện của tên lang băm Khứ Bệnh kia , Ming vẫn chưa có lại ký ức

-” Jing ơi ngoan đi em … ăn chút gì đi … ” thấy vẻ mặt nhăn nhó suốt ngày của Jing , Ming đau lòng xót dạ

-” Anh ăn một mình đi , tên sói hoang chết bằm , toàn hành hạ em thôi …. ” mặt mày nhăn nhó vì cơn đau bụng dữ dội cứ bám víu lây cô mỗi ngày , đứa bé vẫn chưa chịu ra khi cô đã mang thai gần 12 tháng rồi .

-” Ăn đi em … ” Ming làm vẻ mặt tội nghiệp nhăn nhó theo cô

-” Hu hu … em chết mất , anh tránh xa em ra …. anh không thấy là mỗi lần anh đến gần em là con lại quây phá đạp em hay sao hả ?  anh mau tránh đi … ra ngoài … ” đưa tay ôm lấy bụng mình , Jing đau đến phát cáu

-” Con làm sao ghét anh được chứ ? ngoan đi Jing , anh đút nè … ”

-” Anh có nhanh ra ngoài chưa hả ? không thì lại sofa mà ngồi , muốn giết em mà … Huhu …. Cứ Nhi nó ghét anh , tên Hán Vũ Đế xấu xa … ” chụp ngay cái gối bên cạnh mình , cô quăng mạnh vào anh -” Để chén canh sâm xuống đây cho em , anh muốn chết à ? mang đi đâu thế hả ? muốn em đói chết hay sao ? ”

-” Trời ơi … được rồi mà , anh để xuống ngay , em đừng giận … ” bứơc nhanh đến đặt chén canh sâm bên bàn cô rồi anh lùi ra xa . Quả thật cô bớt nhăn nhó , rồi cũng ngồi dậy tự ăn được . Ming như chết trân 2 mắt trợn tròn nhìn cô chăm chú

-” Bé cưng cũng là quái thai à em ? ” Ming hỏi cô một câu mà mặt anh cứ tỉnh rụi ” bốp … ” ăn ngay cai gối khác vào mặt . Jing lại phát cáu

-” Cũng là quái thai ? anh nói vậy là sao hả ? Hiểu Hy của em chỉ là thông minh hơn người khác thôi , không phải quái thai . Còn tên nhóc này thì y như Cha nó , chỉ giỏi bắt nạt mẹ mà thôi … Con không mau chui ra là mẹ kêu bác sĩ moi con ra … ” Jing vừa dứt câu thì -” Oái … đau … đau mẹ huhu … mẹ đùa mà … trời ơi ” cô lại đau đến phát khóc . Ming thì bật cười khoái trá

-” Hán Vũ Đế ? là anh thật sao ? còn em là Vệ Tử Phu sao ? nói ra sao tim anh cứ nhói vì cái tội lỗi ngập tràn của ông ta …. ”

-” Anh còn đáng sợ hơn nữa kìa , bắt trói em bỏ rơi nơi rừng sâu heo hút . Em thù anh suốt đời … ” Jing chu môi mắt ươn ướt cô giận dỗi

-” Thôi mà , anh biết lỗi rồi , giờ đi theo làm Osin cho em rồi còn gì ? đừng giận nữa mà bé cưng … ” Ming nhe răng cười gian nháy mắt với Jing

-” Anh học đâu ra cái kiểu bé cưng đó vậy hả ? gọi mà không biết ngượng … ” nói vậy nhưng cô lại bật cười ngay , nhìn sang hướng bụng mình -” Con to quá rồi , mẹ giờ đi cũng không nổi nữa , mau ra sớm nhé bé cưng của mẹ “. Cô lại mỉm cười vuốt nhẹ chiếc bụng to của mình

-” Anh ra gọi bác sĩ mổ lấy con ra nhé em . Vậy hoài sao được ” nói xong Ming toan đi thì lại nghe tiếng Jing nhảy dựng

-” Oái .. huhu .. anh giết em mà , anh muốn con đạp chết em hay sao hả … anh ngồi yên đó đi ” nhăn mặt ôm lấy bụng mình vì lại bị con đap mạnh .

-” Hic .. anh đau lòng quá … không được đến gần ôm em nữa … ” mặt Ming tiu nghỉu như đau khổ

-” Là tại không sàm sở được em nên buồn hả ? cái tên sói hoang này … ” móc tiếp cái gối cuối cùng cò xót lại bên mình , cô chọi thẳng luôn vào anh .

-” Em toàn nghĩ xấu anh , chỉ muốn ôm lấy em , an ủi em thôi mà … anh ra lấy bản siêu âm bé cưng về cho em xem nhé !” nói xong Ming đứng nhanh dậy bước đi , môi vẫn mỉm cười ngọt ngào nhìn cô , Jing cũng nhìn anh với đôi mắt say đắm cho tới khi anh đi khuất sau cánh cửa -” Bụp … ” cái đạp đau điếng của Cứ Nhi trong bụng cô

-”Oái … Con sao thế hả ? giờ tới mẹ nhìn cha con cũng không cho nữa ? quá đáng rồi mà , hành hạ mẹ hoài , mẹ khóc cho con xem … ” Jing đánh nhẹ vào bụng mình , la con 1 chập , và như nghe được tiếng cô , nhóc con thôi không quậy nữa -” Chịu yên rồi hay sao hả ? Tên nhóc lì đòn này … ”

Ngồi nơi khung cửa xổ Jing nhìn ra ngoài , giọng thỏ thẻ -” Cứ Nhi , con còn nhớ khi xưa , vào những ngày đẹp trời thế này , Mẫu Hậu hay dắt con ra vườn ngồi dạy con chữ dạy con đọc sách không ? tên nhóc ranh ma của mẹ thường bỏ học trốn đi chơi . Con có biết mẹ yêu con nhiều lắm không ? yêu con và Vệ Trường hơn chính sinh mạng của mẹ . Bất lực đứng nhìn các con tự sát mà mẹ không làm được gì giúp các con . Có biết lòng mẹ lúc đó đau đến đứt từng đoạn ruột không ? Đúng , con trách mẹ rất đúng . Bao giờ cũng vậy , người mẹ yêu luôn là Cha con , trái tim mẹ đã trao hết cho Cha rồi thì còn gì đến phiên các con . Nhưng Cứ Nhi , con quên rằng chính con và Vệ Trường không chỉ là một phần của Cha con , mà còn có cả dòng máu của mẹ nữa . Mất các con , mẹ cũng không muốn tiếp tục sống . Mất đi các con cuộc đời mẹ đã trở thành vô nghĩa . Giấc mộng tan rồi , chẳng còn gì cả …. ”

Môi nhẹ mỉm cười , cứ để mặc những giọt nước mắt đang lăn dài trên má , Jing thổn thức -” Ra với mẹ nhé con , hãy tha thứ cho Cha . Hãy để Cha con chuộc lại lỗi lầm của mình . Con cũng rất yêu Cha mà đúng không ? Mẹ thật sự đau lắm rồi , không chịu nổi cứ phải mang con thế này …” một cái chòi nhẹ trong bụng như dồng ý với cô , làm Jing mỉm cười thật tươi -” đạp nhẹ nghĩa là đồng ý rồi nhé ! Mẹ gọi bác sĩ vào mổ lấy con ra . Con lớn quá rồi thì mẹ không sinh nổi đâu … Oái … ” Cứ Nhi ngày càng đạp mạnh hơn như muốn phá tung bụng cô để chui ra vậy , Jing hét lên -” Con làm sao vậy hả ? không chịu gọi bác sĩ mổ thì con tự mà tìm đường ra đi , mẹ không sinh nữa … Á … ” Jing ngã người khỏi ghế vì cơn đau thắt , vả đầy mồ hôi . Jing nhìn quanh tìm Ming -” Ming ơi … cứu em … anh đâu rồi … ”

Vẫn không thấy được Ming đâu , cô đau đớn khóc thét -” Con … ra rồi .. Ming ơi … cứu em … ” và khi cánh cửa bật tung , Ming chạy nhanh vào thấy cô đang nằm dài ra đất đau đớn . Ming đưa tay bấm nhanh nút gọi bác sĩ -” Cứu em … huhu … em chết mất … ” thấy Jing khóc la thì Ming sau một lúc hoảng hồn anh lại cười hí hửng , bế nhanh cô lên giường

-” Chịu ra rồi sao ? tên nhóc này … … ”

Sau một hồi lâu thì Ming cũng nghe được tiếng khóc của con , nhìn thấy mặt thằng nhóc thì anh lại càng hí hửng , ôm chầm lấy Jing , cô gần như ngất đi vì cơn đau -” Là con anh đó Jing , là con anh mà … giống anh như đúc kìa … đẹp trai quá .. ” Ming vừa ôm lấy cô vừa nhảy dựng thì -” bốp ” Jing cố hét lên với chút sức còn lại nhưng nghe vẫn như tiếng thều thào vì cô đã quá mệt mỏi

-” Tên chồng chết bằm , không lo cho em mà cứ nhảy dựng lên tự khen mình đẹp trai hả ? tên nhóc ranh mãnh kia không phải con anh thì con ai đây ? em tự mang thai được à ? ” tay vẫn đập mạnh vào Ming , Jing vẫn nhắm chặt đôi mắt để nghỉ ngơi sau cơn đau dài .

-” Vợ anh dữ quá … con đẹp trai thật … ” ổng lại khen con rồi chê mẹ nó nữa rồi

2 Năm sau , dần dần Ming cũng nhớ lại tất cả , anh trở lại là tên sói hoang xưa kia mà Jing yêu . Bước vào nhà với thân thể mệt nhoài , Ming nằm lăn ra ngay trên chiếc giường ấm cúng của họ . Cái khăn len đan xen kẽ với tóc của cô giờ cũng được đặt riêng biệt trưng nơi tủ kính ngay bàn trang điểm của Jing . Mỗi lần thấy kỷ vật tình yêu ấy , Ming lại mỉm cười hạnh phúc .

-” Xa nhà chỉ có 2 tuần thôi mà cứ như phát điên , lần sau đừng có mong anh đi công tác nữa … tên Tiểu Tề chết bằm cứ trốn việc ở nhà ôm vợ suốt … ” Ming hằn học , thì mắt anh bỗng trở nên sáng rực rỡ , dáng ai kia thướt tha đầy quyến rũ , bộ váy lụa trắng buông thỏng nhưng cũng đủ để khoe ra những đường cong gợi cảm nơi cô

-” Ming đi tắm đi anh … con ngủ hết rồi ” giọng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào , Jing bước đến gần anh . Ming bắt đầu như lạc thẳng vào mê hồn trận

-” Vợ iu chờ anh chút nhé , anh ra ngay ” nói xong Ming phấn khởi zọt thẳng vào nhà tắm , chưa được 2 phút thì anh đã phóng nhanh ra . Tạo dáng thât cool bên góc tủ nhìn cô say đắm . -” Xong rồi vợ iu ” Ming hí hửng -” Giờ mình làm gì hả … ” nháy mắt nhìn cô anh nhe răng thật gian

-” Anh nói xem ? em hủy cả buổi trình diễn của mình , có mặt ở nhà thật sớm , chẩn bị thức ăn , đèn sáp đầy đủ , tạo dáng quyến rũ anh nữa … tất cả là để làm gì hả ? ” hôn nhẹ lên môi Ming , cô kéo nhanh anh đến bên bàn cơm cô chuẩn bị sẵn cho hai người . Ming lại hí ha hí hửng

-” Là em quyến rũ anh đó nhé … là vợ iu quyến rũ anh đó nhé … ” Anh cừơi thật gian lặp đi lặp lại câu nói ấy xong anh nghĩ thầm – Có gì thì đừng có mà đỗ lỗi có anh nhé … – xong anh bước tiếp từng bước vào mê hồn trận mà cô bày sẵn đón anh về sau 2 tuần đi công tác … Và rồi …

2 tháng sau , giọng Jing văng vẳng phát ra từ cánh cổng cho đến khi bước vào đến cửa phòng

-” Tên sói hoang chết bằm , anh lại làm gì em hả ? anh đã đổi thuốc của em nữa đúng không ? ” bước nhanh với vẻ mặt bặm trợn đầy giận dữ cô muốn lục tung cả căn nhà lên chỉ để tìm anh -” Oái , anh làm gì mà lù lù sau lưng em lúc nào thế hả ? ” Jing giật bắn người khi đột nhiên thấy sau lưng có gì lạ , cô quay ra sau thì thấy anh lù lù đứng đó . kéo mạnh cổ áo Ming khi thấy anh cứ nhe răng ra cười trừ với cô , Jing lại hét lên -” Anh nói đi … nói cho rõ ràng đi .. anh hứa sẽ không đổi thuốc của em nữa mà , sao giờ em lại … em lại … trời ơi ” bước nhanh đến giường , Jing đập mạnh đầu vô gối

-” Lại … lại thế nào hả vợ iu ?!” Ming giả vờ ngây thơ ngồi xuống cạnh cô , tay choàng sang eo cô như muốn sờ lấy chiếc bụng nhỏ xinh kia

-” Tên sói hoang này còn giả vờ nữa à ? lại .. dính nữa rồi ! Anh quá đáng mà , quá đáng thật mà … ‘ đưa tay đập mạnh vào người Ming , Jing bức bối -” Hiểu Hy , Thiên Hạo 2 con ra đây mau … ” gọi nhanh con ra vẻ mặt Jing đằng đằng sát khí -” Mang Cha ra chém cho mẹ , không kẻ nào được phép xin khoan hồng , đây là lệnh … ” nói xong cô chỉ tay vào Ming tay ôm choàng lấy cô từ phía sau , Jing đẩy mạnh anh ra

-” Mẹ ơi , Cha bị tội gì vậy ? ” Hiểu Hy càng lớn càng thông minh lại xinh xắn giống mẹ như đúc

-” Tội bán đứng tổ quốc , nối giáo cho giặc . Mau đem Cha đi chém cho mẹ … ” mặt Jing vẫn còn giận dỗi

-” Anh không có đổi thuốc của vợ iu mà em , không tin vợ iu hỏi con xem ” Ming lại đưa tay choàng lên bụng Jing , anh sờ sờ rồi còn lú tiếp cái đầu sát vào như muốn nghe tiếng con , bị Jing hục hặc vỗ mạnh vào đầu , cô đẩy ra

-” Ai tin tên sói hoang như anh hả ?”

-” Mẹ ơi … ” Thiên Hạo cất tiếng , cậu bé kháu khỉnh đáng yêu đẹp trai , nghe con gọi Jing cúi người gần con hơn

-” Sao vậy con ? có mẹ đầy .. ” Jing ngọt ngào nhìn con

-” Là chị Hiểu Hy đó mẹ … ” cậu nhóc nói tiếp , Jing xoay ngược mặt mình lên cao , mắt cô trợn trắng , rồi lại nhỏ giọng ghé sát mũi Hiểu Hy , nhe răng cô véo nhẹ

-” Có phần của con nữa à Hiểu Hy ? con bán đứng đội nhà hả ? ”

-” Không phải , là Thiên Hạo đưa con kêu đổi đó mẹ … ” chỉ nhanh về hướng em , Hiểu Hy nhe răng nhìn gian y như Ming

-” Lại có luôn phần con sao hả ? tên nhóc ranh mãnh kia ? ” Jing cúi nhẹ xuống nhìn con rồi cô véo vào đôi má tròn trĩnh bé xíu của nó

-” Là chú Khứ Bình kêu con … ” vẫn cái giọng bé con vô số tội ấy , mắt Jing bắt đầu trợn ngược , cô nhảy dựng

-” Cái tên Khứ Bình khốn kiếp mà , hại mẹ dính 3 lần rồi , tên chết bằm , tên lang băm ôn dịch … tôi dỡ luôn cái bệnh viện lên cho cậu xem …  bao nhiêu là kế hoạch ca hát của tôi giờ lại phá sản rồi ” vừa mắng xối xã cô bật nhanh người dậy đằng đằng sát khí định đi làm thiệt . Ming đưa tay chụp nhanh giữ cô lại , ra hiệu cho 2 đứa nhóc kia lấy chăn quấn cả người Jing lại . Cô hét lên

-” Là Ming mà , Ming không xúi sao hắn làm hả ? Ming là tên sói hoang , thả em ra … ” Jing vùng vẫy trong cái chăn kia , một lúc cũng thoát được vì không ai dám đụng mạnh vào người cô

-” Mẹ ơi , có baby thì vui mà , nhà có thêm bé cưng mà mẹ … ” Hiểu Hy ngọt ngào vuốt nhẹ tóc phủ trước mặt Jing sang bên , bé ôm lấy bụng Jing

-” Thiên Hạo cũng có em mà mẹ … ” lại thêm 1 nhóc chòm tới ôm lấy người cô

-” Anh cũng có thêm con mà vợ iu .. ” vừa định choàng tay vào ôm cô thì -” bốp , bốp , bốp , bụp bụp bụp ” Jing giáng cho mấy cú trời giáng lên người Ming , anh thì cười nấc vì vẻ mặt giận dỗi đánh yêu của cô . Đẩy nhẹ các con ra , Jing quấn mình chui rút trong chăn

-” Không ai thương tui hết , không ai quan tâm tui hết , toàn ức hiếp tui thôi … huhu .. ” quấn chặt người trong chăn , Jing rưng rức . Ming kéo nhẹ bế sốc cô lên

-” Đi khám bé cưng nhé vợ iu , khóc nữa con cười em kìa … ” Ming hí hửng , bướ nhanh , theo sau là 2 chiếc đuôi bé con cũng cười hí hửng theo anh

-” Cười anh thì có , tên sói hoang … ” nghiên đầu nhìn ra sau lưng Ming , Jing mỉm cười chìa ngón tay ra chọt chọt 2 chiếc bụng bé xinh đi sát bên kia  .

Bậnh viện , phòng siêu âm , chỉ nghe mỗi âm thanh kêu trời của Jing

-” Trời ơi … huhu … em đi chết đây … huhu … tên sói hoang khó ưa … em ghét Ming , em thù Ming … ” Jing nhảy dựng lên sau khi xem kết quả khám thai trên màn hình , thai song sinh . Ming thì cười hí hửng

-” Là 2 đứa … haha … vợ iu của anh giỏi quá … ” hôn nhẹ lên trán cô , Ming sơ bụng cô suốt . Jing biết là cuộc đời cô giờ đây sẽ khổ vì cái thai song sinh này , ổng theo ám hoài chắc chết ….

-” Ming muốn sinh thì tự Ming đi mà sinh , em không sinh nữa , huhu , 2 đứa … sao em chịu nổi … con Ming toàn là quái thai không thôi …” bật dậy , tay nắm lấy Hiểu Hy và Thiên Hạo , cô dắt con đi , Ming chạy nhanh đến khi thấy Jing định đưa tay bế Thiên Hạo . Như thường thì anh bế Hiểu Hy còn cô hay bế Thiên Hạo . Vừa thấy Jing cúi người thì Ming hét toáng lên , kéo cô đi

-” Trời ơi , 2 đứa lận đó vợ iu , thôi để anh ẵm em về cho chắc ăn … ” nói xong anh làm ngay không chờ cô phản ứng gì , giữa bao nhiêu là cặp mắt cứ nhìn họ lăm lăm . Jing thì cứ như muốn chui vào cái lỗ nào đó trốn luôn cho yên thân .

-” Cứu tôi với …. ” cô hét lên khi thấy cái mặt đểu giả của Ming cứ tủm tỉm cười suốt … ( bỏ tật nhé Jing , ổng mất trí thì mừng đi , còn đòi hỏi , giờ thì cho mà chết ) Ôm xiết lấy Jing , nâng người cô lên sát mặt mình , Ming thỏ thẻ

-” Nếu có kiếp sau , em có muốn làm vợ tên sói hoang như anh không ? ” hôn nhẹ lên trán , anh nhìn thẳng vào đôi mắt đang giận dỗ của cô chờ câu trả lời . Đôi môi quyến rũ ngọt ngào kia giờ cũng từ từ hé mở , đôi mắt trở nên rạng ngời hạnh phúc , nhìn vào anh cô mỉm cười thật tươi

-” Chưa gì anh cầu hôn em để dành cho kiếp sau luôn rồi à ? tên sói hoang ” khẽ cựa mình để đầu tựa sát vai Ming , Jing nhỏ nhẹ -” Không những là iếp sau , mà là truyền kiếp , mãi mãi em cũng chỉ lấy Ming thôi … ” sao trông cô ngoan hiền đáng yêu đến thế , cúi nhẹ người Ming hôn lên môi cô say đắm , rồi anh nói khẽ

-” Vậy 6 đứa nhé vợ iu ” Ming cười hí hửng , vừa dứt câu thì ” bốp bốp bốp bụp bụp bụp ” cô vỗ thùm thụp và vai anh

-” Tên sói hoang này chỉ giỏi gạt em mắc bẫy mà thôi , anh đừng có mơ , muốn sinh nữa thì anh đi mà tìm người đàn bà khác đi … trời ơi … ” Jing 2 chân giãy mạnh trong vòng tay anh

-” Anh không chịu nổi mùi hương của người khác , lúc nào anh cũng thấy khó chịu “. Ming nhăn mặt làm ra vẻ tội nghiệp , thì lại ” bốp … ”

-” Anh thử rồi hả ? thử rồi mà , cái tên sói hoang này … ” cô lại nhảy dựng trong đôi tay xiết chặc của anh , Hiểu Hy và Thiên Hạo cứ cười ngất nắm tay nhau đi phía sau

-” Mình về nhé vợ iu , về với mái ấm của chúng ta , với những đứa con đánh yêu xinh xắn của anh và em … ” lại xiết chặc lấy Jing hơn , anh yêu lắm những phút giân này , yêu lắm vẻ mặt cô nũng nịu giận hờn , yêu lắm những lúc cô vỗ tay đánh vào ngực anh . Yêu lắm những đứa con xinh xắn bé nhỏ … Ming nhỏ giọng kề vào tai cô -” Anh yêu em , mãi mãi cũng chỉ yêu mình em … “. ngước nhìn lên anh , cô mỉm cười hạnh phúc , nhắm nhẹ đôi mắt mình cô chìm vào giấc ngủ , không cần biết đang ở đâu và vào lúc nào , chỉ cần trong vòng tay ấm áp ấy , tựa đầu vào vai anh , cô đều có thể chìm vào giấc ngủ một cách yên bình không âu lo , không sợ  hãi , không có gì vướng bận cả . Giờ chỉ còn tình yêu của anh và cô cùng những đứa con kháu khỉnh thông minh …

====

 

Ai thương xót nơi chôn vùi hồng nhan ?
Ai nơi lầu hoa này hận phận tơ tằm
Lỗi lầm gì hỡi hồng nhan

Đến trước mặt nàng
Nói với nàng những lời ta ấp ủ
Ai  vì thiếu niên đợi chờ bên song cửa
Ai vì anh hùng đi đến bờ sông
uổng phí quá hôn nhân ơi

Đến trước mặt nàng
Ta càng yêu nàng hơn
bao nhiêu  mong nhớ lệ rơi xuống hoá đất như trời
Không gửi cho nàng một vài chữ
Gửi cho nàng ngàn vạn nhớ nhung
Lắng nghe nàng gải từng cung đàn
Viết lên nơi có nỗi buồn của Nương Tử
Không dùng tỳ bà che mặt nàng

Viết cho nàng , khiếp trước ta nợ nàng
Kiếp này ta đến để trả nàng
Lắng nghe từng nốt nhạc , ngắm nàng gải từng cung đàn .
Viết lên nơi có nương tử xinh đẹp
Xin đừng kết thúc như loài bướm

Muốn đến thế giới nơi nàng đã xuất hiện
Nơi ta viết nên những lời thề với nàng
Kiếp này ta đến đây
hoài niệm lại những vết tích tình yêu khi xưa

may mắn thay đổi số mạng của chúng ta
Vượt qua hàng ngàn năm để đến trước mặt nàng
ta sẽ giữ chắt tay nàng
Hãy để anh hùng trường kỳ bi ai
Hãy cho quân tử gải khúc đoạn trường

Chỉ trong chớp mắt ta đã đứng trước mặt nàng
Ta càng yêu nàng hơn
bao nhiêu cuộc chia ly buồn bã hoá truyền thuyết .
Không gửi nàng một tấm thẻ bài ta gửi nàng hàng vạn nhớ nhung
lắng nghe từng nốt nhạc , ngắm tay nàng gải từng cung đàn .
Viết lên nơi có nỗi buồn của Nương Tử
xin đừng lấy tỳ bà che mặt nàng

Viết cho nàng , khiếp trước ta nợ nàng
Kiếp này ta đến để trả nàng
Lắng nghe từng nốt nhạc , ngắm nàng gải từng cung đàn .
Viết lên nơi có nương tử xinh đẹp
Xin đừng kết thúc như loài bướm

Muốn đến thế giới nơi nàng đã xuất hiện
Nơi ta viết nên những lời thề với nàng
Kiếp này ta đến đây
Lắng nghe từng nốt nhạc , ngắm nàng gải từng cung đàn .
Viết lên vì sao nương tử buồn
xin đừng lấy tỳ bà che mặt nàng

Viết cho nàng , khiếp trước ta nợ nàng
Kiếp này ta đến để trả nàng
Lắng nghe từng nốt nhạc , ngắm nàng gải từng cung đàn .
Viết lên nơi có nương tử xinh đẹp
Xin đừng kết thúc như loài bướm

Muốn đến thế giới nơi nàng đã xuất hiện
Nơi ta viết nên những lời thề với nàng
Kiếp này ta đến đây
hoài niệm lại những vết tích tình yêu khi xưa

may mắn thay đổi số mạng của chúng ta
Vượt qua hàng ngàn năm để đến trước mặt nàng
ta sẽ giữ chắt tay nàng
vì nàng là mong nhớ truyền kiếp của ta .


—– The EnD ——

 

Tình Ngàn Năm – Chương 41 : Gửi Người Em Yêu

Chương 41 : Gửi Người Em Yêu

Và như để mọi chuyện lắng xuống , bên phía Đậu Thái Hậu trấn tỉnh lại cơn hoảng loạn , cả mấy phút rồi bà ta vẫn như kẻ vô hồn ngồi thừ ra đó , Lý Oa thì trở nên chán nản định phủi tay bỏ đi thì bị ngay Quý An Thế cho người giữ lại

-” Ngươi lấy tư cách gì giữ chân ta ? cận vệ của cô ta có thể bắt giữ người bừa bãi hay sao hả ? ” Lý Oa cọc cằn cáu gắt khi bị chặn bước . Quý An Thết cười mỉm móc nhanh trong túi mình ra tấm thẻ bằng da

-” Đội Trưởng đặc nhiệm của cảnh sát , đủ sức bắt giữ cô chưa ? cô bị bắt về tội danh cấu kết chiếm đoạt tài sản của người khác , và âm mưu bắt cóc giết hại bé Huỳnh Hiểu Hy ” Anh nói nhanh

-” Có bằng chứng gì ? Ta dễ bị vu oan vậy sao ? ”

-” Về đồn rồi biết , sẵn tiện mời luôn Đậu Phu Nhân về sở chúng tôi có chút chuyện về cái hồ sơ chiếm đoạt tài sản của ông Ming đây , lợi lúc lúc ông ta mất trí . Xin mời bà … ” An Thế lại bật cười khi thấy bà ta đứa dậy móc nhanh bản hợp đồng chuyển nhượng tài sản của Ming ra và xé nát , hủy đi bằng chứng kết tội mình

-” Lấy bằng cớ gì mà các người đòi bắt tôi ? hão huyền “. hất mặt với vẻ đầy cao ngạo bà bà ta cất giọng văng vẳng như thét vào tai anh

-” Vậy thì mời Bà về với chúng tôi về tội danh âm mưu đặt boom cho nổ du thuyền ám sát ông Ming ! bằng cớ này có lẽ bà không xé được rồi , vì nó đang nằm trong hồ sơ của cảnh sát ! đưa bà ta đi … !” nói xong anh khoát tay ra hiệu cho đám thuộc hạ

-” Còn hắn ta thì sao hả ? giết hại cô ta , bắt cóc tra tấn , trói lại bỏ vào rừng sâu thì sao ? Ta đã gửi hình ảnh và chứng cớ đầy đủ cho các người rồi , vì sao không bắt lấy hắn hả ? bọn khốn … !” Bà ta điên tiết hét lên

-” Cái này bà phải hỏi vị nữ chủ nhân trong những bức ảnh của bà chứ , cô ấy là nạn nhân mà ! Bà ta thắc mắc kìa Jing ? em nói đi … ” An Thế xoay nhanh sang cô , nhìn thấy ánh mắt anh , cô lại nhìn sang Đậu Thái Hậu , Jing mỉm cười

-” Tôi vốn là một Ca Sĩ mà , diễn kịch có gì là sai ? nếu tôi nói là tôi đang đóng phim , những cảnh trong ảnh vốn chỉ là cảnh quay trong MV của tôi , bà tin không ? ” Jing nhỏ giọng nhìn thẳng vào bà ta

-” Điên à ? nó mà là cảnh quay gì chứ , có cả nhân chứng vật chứng đầy đủ … con tiện tỳ khốn kiếp !” vẫn bị cảnh sát giữ chặc , bà ta điên tiết gắt gỏng

-” Nhưng mà chúng tôi tin ” Quý An Thế mỉm cười , anh nói tiếp -” Vì bên bác sĩ tâm lý nói cô ấy rất là bình thường , không hề bị mất trí hay có dấu hiệu bị thần kinh , nếu như nạn nhân nói không phải , thì chúng tôi dựa vào đâu mà tin vào mớ chứng cớ lung tung của bà ? đưa bà ta đi !”

-” Khốn kiếp … Các người sẽ không yên với tôi đâu ” vừa bị dẫn đi bà ta vừa hét lớn .

-” Kiểu này thì khi 2 người họ ra tù thì đã thành 2 bà lão lụm khụm rồi ” Khứ Bình nãy giờ cứ yên lặng xem tình hình , giờ anh mới cất tiếng làm mọi người nhìn anh mà cười , không nói thì thôi , mở miệng ra là toàn trù ẻo kẻ khác , tên lang băm .

-” Còn tên kia thì sao ? ” chỉ tay vào tên tỷ phú hết tiền kia , Hạo Dân hỏi . Và như thấy mục tiêu của mọi người đang hướng về mình , hắn ta run sợ . Jing cất tiếng

-” Hiểu Hy , trả chú ấy tiền nhé con ? ” Jing xoay sang con gái , cái bụng tròn trĩnh của nó lại no căng vì mớ bánh kẹo Ming cứ đút liên tục vào nó , tuy bụng đã no căng nhưng vẫn cứ có đồ cho vào mịêng là con bé lại nhai nhóp nhép . Con bé lại trở nên hí hửng nhìn cô rạng ngời .

-” Nhớ chừa Hiểu Hy tiền mua bánh cốm nhé mẹ !” đôi mắt long lanh ngây thơ của nó lại lóng lánh đến rạng ngời , thành triệu phú mỹ rồi mà đòi chừa tiền mua bánh cốm con nhóc ham ăn .

-” Được mà … ” Jing mỉm cười say đắm nhìn bé cưng , cô cũng không quên nhìn lên Ming , anh như chết lặng đi vì nụ cười vừa rồi của cô . Jing nhìn ngay sang hướng ông tỷ phú kia thì Tiểu Tề chặn cô lại ,

-” Để em chị 2 .. ” cậu đi lên trước nhanh chân đứng đối diện với ông ta -” Tôi sẽ mua lại hết toàn bộ số cổ phần trong tay ông , với phân nữa số tiền ông đã mất đi . Từ nay nhớ cẩn thận khi quen với đàn bà , nhất là loại đàn bà nham hiểu như bà ta “. nói xong anh chờ cái gật đầu của ông ta , và đúng như ý anh ông ta gật đầu rối rít cảm tạ . Tổng số cổ phần lại trở về hết dưới cái tên Ning Jing của cô . Jing mới lõ 2 mắt ra trợn trắng nhìn em trai mình

-” Cậu âm mưu gì hả ? sao không trả cho người ta hết đi , lấy lại tổng số cổ phần đã là quá đủ rồi … ! ” cô gõ nhẹ tay lên trán Tiểu Tề

-” Chị 2 bao giờ cũng vậy , làm ăn mà không tham thì làm sao làm được hả ? phân nữa còn lại còn để em với Hiểu Hy ăn chia với nhau chứ … ” nói xong anh quay sang đá mắt với đứa cháu bé xinh có đôi má phún phín -” Cháu 9 phần Cậu 1 phần nhé bé con … ” chỉ cần 1 phần nhỏ ấy thôi thì cũng đủ cho anh giàu rồi

-” Được mà …. nhất trí ! Cậu mua bánh cốm cho Hiểu Hy mỗi ngày !” đưa ngón tay út bé xíu ra , Hiểu Hy chờ cái nghéo tay của Tiểu Tề , 2 Cậu cháu cười hí hửng

-” Được mà , Cậu sẽ mua mỗi ngày cho Hiểu Hy ” nựng nhẹ má con bé , cậu bật cười vì cái tính tham ăn của nó .

-” Hết thuốc mà , toàn dạy hư con bé … ” Jing mỉm cười xoay đi , thì nghe Tiểu Tề tiếp

-” Chị 2 chuẩn bị dự đám cưới của em … em tìm được Bình Dương rồi !” Cậu ta hí hửng cười rạng rỡ

-” Thật sao ? ” cả đám người nhao nhao đồng thanh , rồi Jing bắt đầu nhe răng cười đểu nhìn em trai

-” Gấp vậy ?  chắc lại ăn cơm trước kẻng , hại đời con gái nhà người ta rồi chứ gì ? chị nói đúng không hả tên gian manh kia ? ” khõ nhẹ đầu em , khi thấy cậu ta định né người lẫn tránh

-” Có chị 2 mới thế thôi , đừng suy bụng ta ra bụng người … ” cậu chạy nhanh đi , để lại tiếng cười rền vang của tất cả cười trêu Jing

-” Em … em … dám trêu chị à , tên ranh này ” cô lúng túng ngượng đến đỏ mặt , nhìn sang Ming thì thấy anh cười với ngụ ý gì đó , trông anh rất gian , vòng tay anh càng ôm xiết lấy Hiểu Hy hơn

-” Con là con gái của Cha đúng không bé cưng ? ” Ming mỉm cười hôn liên tục vào con , còn con bé thì vẫn giữ nguyên cái vẻ mặt giận dỗi với anh . Ming vuốt vuốt chiếc bụng của nó sao mà yêu quá .

-” Trả anh nè …. nói xong Jing đưa nhanh cái bản hợp đồng  -” Nếu Tôi Li Dị Với Cô Ấy Thì Tất Cả Tài Sản Đều Thuộc Quyền Sở Hữu Của Cô Ấy “. ra trước mắt Ming , cô tiếp -” Trong đó có cả điều khoản thân thể trái tim anh thuộc về em nữa , em không dám nhận kẻ vô công rỗi nghề như anh , không thì em lại phải tốn tiền nuôi cơm mỗi ngày . Vả lại … vả lại hợp đồng gì giống như mua bán người quá , có cả vụ anh là nộ lệ của em gì đó nữa … em nhận rồi chỉ sợ lại phải tù mọt gông vì tội danh buôn bán người mất ” chỉ chỉ tay cho Ming thấy những dòng ấy xong , cô nhanh tay xé đi bản hợp đồng ấy trước mặt anh , chưa kịp để anh phản ứng gì . Ming đang chới với thì trên bảng Cổ Phần kia toàn bộ cổ phiếu mang tên Ning Jing đã được trở về tên Huỳnh Hiểu Minh của anh , kể cả số cổ phần cô vừa thu gôm lại từ tay ông tỷ phú kia , và của Hiểu Hy nữa .

-” Jing … anh … anh xin lỗi … ” buông nhanh Hiểu Hy khỏi đùi mình , Ming đứng dậy ôm chặt lấy Jing , con bé vừa mỉm cười khi thấy Cha lại ôm mẹ rồi , nhưng đươc tí thì mặt bé cưng lại đùng đùng nổi giận , hét toáng lên , vừa bỏ đi chân lại dậm ầm ầm dưới nền gạch

-” Cha lại quăng Hiểu Hy sang 1 bên , Cha lại ôm lấy người khác rồi quăng Hiểu Hy 1 bên , Hiểu Hy ghét Cha … ” làm vẻ giận dỗi bỏ đi trước sự chưng hửng của mọi người , Jing thì chưa kịp hoàn hồn sau cái ôm của anh , thì cô lại bật cười vì cái dáng vẻ bé con giận dỗi ấy . Ming lúng túng chạy nhanh về hướng con .

-” Hiểu Hy ơi , Hiêu Hy … Cha xin lỗi mà , bé cưng ngoan … Cha ẵm con đi mua bánh cốm nhé , Cha hứa mua cho Hiểu Hy ăn mỗi ngày , được không con … ” ông này học nhanh cách dụ con nít quá và rồi con bé lại đứng yên ngay , tôi mắt to tròn long lanh chớp chớp

-” Anh hùng không được nuốt lời … không được bán đứng đội nhà … Cha toàn bán đứng đội nhà thôi !” con bé Chu môi trong vòng tay của anh . Ming bế con đến gần Jing hơn , anh ghé sát tai cô giọng lí nhí

-” Là con của anh đúng không em ? cả đứa bé kia nữa …” rồi bị ngay cú đạp mạnh như trời giáng của cô xuống chân

-” Tới giờ em phải đi rồi , Hiểu Hy đi với mẹ nào con … ” đưa tay bế con từ tay Ming , Jing làm như không có chuyện gì . Ming thì trống ngực bắt đầu đánh liên hồi ,tay chân lúng túng , tim se thắt lại , nhìn cô như cầu xin

-” Em … lại đi sao ? không phải ở lại với anh sao ? Jing , đừng đi …. ” Ming khoé mắt đỏ lên , khi thấy cô cứ bước xa dần khỏi anh . Những tưởng cô không đi nữa , cô quay lại là vì anh , nhưng sao giờ lại thành ra thế này ? môi Ming tê cứng , anh không biết phải nói thêm gì nữa , cứ đứng đó chôn chân 1 chỗ . Rồi bỗng nhiên Jing dừng lại , cô thả nhẹ Hiểu Hy xuống

-” Lấy tay che mắt lại , con không được nhìn lén , nhanh nào Hiểu Hy ” kéo tay con lên tự che lấy mắt bé , Jing khõ nhẹ vào trán vì cứ thấy con bé nhìn trộm . Cô bước nhanh về hướng Ming , nhìn anh bằng cặp mắt đăm đăm như muốn giết anh , nhưng rồi đôi mắt ấy lại dịu đi rồi nhìn anh tràn đầy sự yêu thương trìu mến đứng sát vào anh , cô cúi nhẹ đầu hít một hơi thật dài , đưa môi kề sát vào môi anh , cô cắn nhẹ làn môi đang ngập ngừng của anh , cái cắn nhẹ lên môi của cô khiến tim Ming như giật thót , anh bối rối , tim loạn nhịp , mặt đỏ rần lên như bị say thuốc  . Jing vẫn để mặt sát anh , cô nói khẽ

-” Gửi nụ hôn này đến với anh ấy giùm em … nói với anh ta em nhớ tên sói hoang ấy … em sẽ chờ hắn … ” mỉm một nụ cười thật ngọt ngào cô nhìn thẳng vào mắt anh -” Em đi nghỉ ngơi dưỡng sức để sinh bé cưng cho hắn ta … nếu có ai đó tình nguyện đi theo phục vụ thì em rất sẵn lòng … ” Cô lại mỉm cười thật tươi nhìn anh . Ming như chết đứng trong cơn mơ . Hạnh phúc ngập tràn , trái tim run động vỗ mạnh từng cơn như con sóng dữ ngày ấy …. Bước nhanh theo chân Jing , Ming đưa tay bế Hiểu Hy từ trong vòng tay cô , tay anh cũng không quên vuốt nhẹ ” sàm sỡ ” cái bụng đang có bé cưng thứ 2 của mình . Anh ăn ngay cái đánh nhẹ vào tay từ Jing , vì cái tội dê đạo lộ giữa thanh thiên bạch nhật . Ming lại mỉm cười hí hửng ôm lấy Hiểu Hy , con bé củng cười lém lỉnh theo anh .

Tình Ngàn Năm – Chương 40 : Ván Bài Lật Ngửa

Chương 40 : Ván Bài Lật Ngửa

Vẫn ngủ nơi căn phòng đầy mùi hương thơm ngát ấy , môi Ming mỉm cười mãn nguyện , chỉ ôm cô ấy thôi sao trong anh bao cảm xúc đều như lắng đọng . Cuộc sống trở nên yên bình quá , những cơn đau đầu cũng không kéo nhau ập đến bên anh . Đưa tay quanh tìm kiếm làn hơi thở ấy , đâu mất rồi ? mắt bật mở , Ming như choàng tỉnh , căn phòng vắng tanh , cả chiếc vali cũng không còn

-” Jing …. ” gọi cô trong sự vô vọng , anh biết … cô đã ra đi rồi . Anh còn làm gì được nữa đây ? muộn rồi , trời cũng trưa nắng chói trên tận đỉnh đầu . Ngồi ôm đầu ủ rủ , Ming nghe tiếng điện thoại mình reo vang -” A lo .. ” anh mở nhanh máy

-” Thủ Tục Ly Hôn đã hoàn tất , thưa ngài ! mọi chuyện đã giải quyết nhanh chóng như ý ngài muốn , cô ấy cũng đã ký xong và đi rồi … ” vị luật sư lên tíêng khi nghe được giọng Ming

-” Ông đùa à ? tôi vẫn chưa ký mà ? ” Ming luýnh quýnh anh thừ người ra như một tên khờ

-” Mọi chuyện đã được sắp xếp và ký sẵn làm sẵn thủ tục từ ngày trước , lúc ngài và cô ấy kết hôn . Mọi chuyện sẽ hoàn tất ngay khi có chữ ký của cô ấy ! ”

-” Các người điên à ? sao tôi phải ký sẵn giấy ly hôn ngay trong ngày kết hôn hả ? ”

-” Tôi chỉ muốn báo cho ngày biết thôi , giờ chúng tôi chuẩn bị phân chia tài sản theo bản hợp đồng ngài đã ký !”

-” Mặc kệ các người , làm gì làm đi … cút hết đi … ” tắt nhanh máy Ming muốn nổi điên , cô ấy ký rồi , bỏ anh thật rồi , giờ anh phải đi đâu để tìm ra cô ấy đây ? -” Đáng đời mày lắm , tên khốn mà , nghe theo lời người đàn bà xấu xa kia để hãm hại cô ấy , giờ vừa lòng chưa hả ?” đang nổi điên tự rủa chính mình thì điện thoại lại reo -” Chuyện gì nữa đây ?” Ming cáu gắt

-” Thưa Tổng Giám Đốc , cô Lý Oa cùng người phụ nữ nữa đến Văn phòng của ngài và tự nói rằng họ chính là chủ nhân mới của tập đoàn MeiFuBao , có cả giấy tờ và chữ ký của ngài sang nhượng toàn bộ tài sản cho họ “.

-” Bà ta điên à ? dám gây sự ngược lại với tôi ? chuyện của bà ta tôi chưa tính nữa , hôm nay giải quyết cho xong mọi chuyện , người đàn bà xấu xa !” Ming phóng nhanh ra ngoài vẫn với cái áo khoát trắng của Jing , anh tấp ngay tại cửa hàng thời trang lớn gần đó mua nhanh bộ quần áo mới trước sự ngỡ ngàng của bao nhiêu cặp mắt nhìn anh chăm chú . Phóng ngay về tổng cục , Ming đứng đối mặt với 2 người phụ nữ kia .

-” Các người muốn gì ? ” anh gằn giọng với đôi mắt bén ngạnh của mình.  anh cũng hiểu họ đang mưu đồ ” soán ngôi ” anh . Người đàn bà trung niên ngồi ngay trên ghế anh , bao quanh bà ta là hàng loạt vệ sĩ , bên cạnh là một người đàn ông mập lùn thuộc hàng năm mươi , và ả Lý Oa xảo trá kia thì ai cũng quá rõ

-” Câu đó để tôi nói với cậu mới đúng ! đến đây làm gì ? giờ nơi này không còn chỗ cho cậu đứng nữa ! hay muốn xin tôi cho cậu làm chức nhân viên bảo vệ , làm để đủ sống qua ngày ? ” Đậu Thái Hậu nhấn mạnh đôi môi mỏng lét gian xảo của bà ta -” Mất vợ , mất con , giờ mất cả gia sản … Nhưng Tôi cứ nghĩ cậu sẽ giết chết con tiện tì kia mới đúng , không ngờ lại quay lại cứu nó , thật lạ là dù tôi đã cố tình đưa tin ấy báo cảnh sát rằng cậu chính là kẻ ám hại cô ta . Nhưng sao bao nhiêu tin đưa vào như mây khói tan biến mất . Vì chính kẻ bị hãm hại lại bảo rằng cô ta không hề bị bắt cóc . Hồ sơ bệnh lý thì tên cô ta hoàn toàn trắng nhách , không có hồ sơ nào lưu lại . Cậu biết chọn bạn ghê , Viện Trưởng bệnh viện Bắc Kinh có khác , xóa sạch tội lỗi của cậu trong tích tắt ” .

-” Bà nói xong chưa ? xong thì cút nhanh !” Ming vốn ghét loại đàn bà lố lăng tráo trở , anh chỉ sợ kềm chế không được bản thân lại nhào lại đánh bà ta

-” Lấy tư cách gì đuổi tôi ? ” đưa nhanh tờ giấy photo trong tay lên trước mặt Ming -” Là giấy hợp đồng chuyển nhượng toàn bộ tài sản mang tên cậu chuyển sang tôi hết ! giờ kẻ phải cút , chính là cậu “. chụp nhanh tờ giấy trong tay bà ta Ming điên tiết xé nát , bỗng có tiếng bước chân từ phía cửa đi vào đứng cạnh Ming

-” Bà lấy tư cách gì ngồi nơi chiếc ghế Tổng giám đốc đó ? Người đủ tư cách hiện giờ chính là Tôi , Ninh Văn Tề !” Tiểu Tề cất giọng đầy tự tin , anh nhìn sang Ming rồi mỉm cười với anh .

-” Cậu chỉ có chưa được 15% mà đòi tranh với tôi sao tên nhóc kia ? mau chóng trở về núp bóng chị gái cậu đi ! À mà tôi quên , cô ta cũng đã đi mất rồi !” bà ta cất giọng cười ngạo nghễ đầy trêu ngươi của mình vang vọng

-” Nhìn lên màn hình tivi kia đi Thím 2 , là 49,7 % . Giờ đã đủ tư cách chưa hả ? ” đưa mắt về phía màn hình tivi lớn bên góc phòng , chiếc tivi bỗng nhiên bật mở cho thấy tình hình cổ đông hiện tại của công ty . Ning Jing giờ đã chiếm tổng cố cổ phiếu vượt trội đứng đầu bản với 49.7% . Ming giờ còn 34,8 % “. Ming nãy giờ vẫn không nói gì , với anh hiện giờ mấy thứ này còn quan trọng gì nữa , lọt vào tay Jing còn hơn để rơi vào tay bà thím 2 kia .

-” Làm sao tài sản li dị có thể phân chia nhanh đến vậy ? chỉ vừa ký xong đơn ly hôn thôi mà ? bọn khốn này … ” Bà ta tức tối vì đã tính đủ đường nhưng lại bị phổng tay trên

-” Bà không nghĩ mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng rồi sao ? chỉ cần chị tôi ký là xong ? ” cười nhẹ , Tiểu Tề nhìn sang Ming mỉm cười thật tươi với anh -” Cảm ơn anh 2 ” cậu vẫn gọi Ming bằng anh 2 như trước kia . Ming thì cứ bàng hoàng lúng túng , sao cậu ta ngọt ngào với mình vậy ? Lúc này Quý An Thế , Hạo Dân , cả Thu Thiền và Khứ Bình cũng vào đến . Tiểu Tề cất tiếng -” Chơi tiếp không thím 2 , số cổ phần trong tay bà cũng đâu ít ỏi gì , chúng ta ra quảng trường lớn nhé , căn phòng này giờ khá nhỏ so lớn lực lượng 2 bên hiện tại rồi ! ” nói xong không để bà ta phản ứng gì , mọi người kéo nhau ra ngoài , Tiểu Tề không quên đưa tay vỗ nhẹ vào vai Ming để anh tỉnh lại rồi đi cùng họ . Ming vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra … Bọn Đậu Thái Hậu và Lý Oa cũng tức tối bước theo sau .

Màn hình lớn nơi Đại Sảnh bắt đầu hiện lên cột phân chia phần trăm hiện tại của các cổ đông . Vốn có ý định thâu tóm cả tập đoàn MeiFuBao , nên trong tay Bà ta cũng có 11.3% tổng cổ phần cộng với chiếm đoạt cổ phần đang mang tên Ming là 34.8% tính ra bà ta cũng được 46.1 % .

-” 46.1% đấu với 49.7% cũng ngang tài ngang sức đó chứ , các người có đủ tiền để mua tiếp số cổ phần kia không ? những kẻ ăn bám ” Bà ta lại bật cười với ý nghĩ của mình . Ming định nói gì đó thì được cái vỗ vai tiếp của Tiểu Tề nói anh cứ ở yên đó , không cần anh phải làm gì cả . Thật ra Ming định dùng tiền trong tài khoảng ngân hàng mình để mua lại tiếp số cổ phần đang lưu động kia , và Tiểu Tề đã bắt được suy nghĩ trong anh , cậu ta đã cản lại

-” Nếu bà thích thì bà cứ mua lại số cổ đông nhỏ đang dao động kia , chúng tôi có thể ngồi chơi xơi nước đến khi bà mua đủ số bà cần , và nhiều hơn số cổ phần trong tay tôi !” Anh nhẹ mỉm cười

Mắt bà ta bỗng như hoa cả lên khi hầu như tổng số lớn cổ phần còn lại rơi vào tay một nhân vật tên H3 . hắn ta làm gì có thể thâu tóm gần như toàn bộ số cổ phần đang dao động kia nhanh đến thế trong tay H3 giờ hiện có hơn 3.9% cổ phần , số rãi rác còn lại của những ai đó với số lượng không đáng kể . ” Mua hết … ” và rồi như thấy những kẻ kia bắt đầu bán ra giá trị cổ phần trong tay , tuy là số lượng rất nhỏ , chỉ đáng 1/ triệu mà thôi , nhưng bà ta vẫn hét toáng lên thu mua tất cả , như nhặt tiền xu . Giá sàng của từng cổ phiếu bắt đầu tăng mạnh , hiện giờ đã gấp 20 lần so với giá trị ban đầu của mỗi cổ phiếu . Chồng bà ta vốn là Trịêu Phú Mỹ , nên lo gì cái tăng vọt gấp 20 , hay 30 lần nay chứ . Khi thấy tên thuộc hạ ngập ngừng khi mua rãi rác đống cổ phiếu 1/ triệu kia như nhặt tiền xu nhưng giá sàn của từng cổ phiếu lại tăng vọt lên dần đến 40 lần rồi . Gấp 40 lần thì khác nào bà ta đang dùng tiền mua 40 cái tập toàn MeiFuBao mà mua lấy 1 cái thế này . Bà ta lại hét lớn ” Mua … ” trước thái độ cứ ngập ngừng của tên thuộc hạ khi nhấn nút mua .

Và rồi giá sàn cổ phiếu giờ cũng lên đến gấp hơn 80 lần .  Lúc này cũng là lúc cổ đông thứ 3 kia , H3 bắt đầu tung ra , bán đi số cổ phần trong tay . Với số lượng quá lớn 3.9 % . Thị trường cổ phiếu bắt đầu dao động mạnh . Vì sợ kẻ khác giành mua mất . Đậu Thái hậu hất nhanh tay tên thuộc hạ ra , bà ta nhấn liên tục vào nút mua . Bà ta quên rằng với quy mô khổng lồ của MeiFuBao , chỉ cần 1% của công ty thôi cũng ngốn bộn tiền của tên Triệu Phú chông bà , đằng này giá cổ phiếu đã tăng vọt gấp đến 100 lần giá sàn ( giá gốc ) tức là bà ta đang dùng số tiền mua được 390 % cái tập đoàn này , tức là gần 4 cái tập đoàn để mua vỏn vẹn có 3.9% của MeiFuBao hiện tại . Tiểu Tề không vội vã , cậu ta không mua , cũng không bán , mọi cười vẫn ngồi đó vừa chơi vừa xơi nước . Cho đến khi tay Bà ta ấn mãi cái nút mua mà đã không mua được nữa . Số tiền trong tài khoảng của quý khách đã không còn đủ … và hiện tại bà ta chỉ thu gôm dc thêm 3.8 % của tập đoàn . Còn lại 1% kia mang tên H3 vẫn không thâu tóm được . Chồng bà ta bắt đầu bật người dậy khi nhìn lên màn hình lớn , số tài khoản ông ta đã bị thông báo là hết sạch sao ? ông ta nãy giờ cứ ngông nghênh vẻ mặt xấc xược của mình nhìn về hướng Tiểu Tề vì thấy cậu ta không đủ sức bỏ tiền ra mua , ông ta khoái chí , giờ thì như chết đứng vì đã thấy được cái ngu của mình .

-” Cô vừa làm gì vậy ? ông ta hét lên nhìn vào vợ mình , tâm trí đã mất hết bình tĩnh . Bà ta cũng đang hồi hoang mang , nhưng cũng đã mau chóng lấy lại bình tĩnh ngay . Vì dù sao bà ta cũng từng là bậc quân vương nắm trọn quyền hành mà .

-” Anh bình tĩnh đã , số cổ phần trong tay chúng ta tổng cộng đã là 49.9% rồi , hơn hẳn con số 49.7% của bọn chúng , ghế chủ tịch đã thuộc về chúng ta … ”

-” Lấy tổng số tiền mua được 4 cái MeiFuBao này để mua 3.8% của nó à ? bà bị gì thế hả ? hận thù che mất lý trí sao ? ” Ông ta điên tiết

-” Giờ có yên không hả ? không có tôi ông có ngày hôm nay sao ? ngồi yên đó mà xem đi , tên bị thịt ngu ngốc ! ” Bà ta phát cáu vì bị xỉ nhục trước kẻ thù . Ming và Tiểu Tề rất muốn bật cười nhưng lại cố kềm nén , ai ai cũng kềm lại chỉ có mình bà Thu Thiền là cười ha hả giọng sang sảng vọng cả Đại Sảnh làm ai nấy cũng phải nhìn sang cô rồi bật cười lớn theo . Càng làm bà ta thêm điên tiết

-” Giờ tôi có số cổ đông cao nhất , Chức vị Tổng Giám Đốc thuộc về tôi , các người cứ ở đó mà cười đi ” nghiến chặc răng bà ta đập mạnh tay xuống bàn , thì từ ngoài vị luật sư đã đi vào nói với Ming -” Bản hợp đồng này của ngài dặn tôi làm lúc ký giấy Ly Hôn , giờ tôi cũng đã hoàn thành xong thủ tục “. Ming vẫn chưng hửng trợn tròn 2 mắt chưa hiểu gì thì ông ta đọc lên trong cái hợp đồng chi chít chữ ấy , đọc nội dung tóm tắt đầy ngắn gọn -” Nếu Tôi Li Dị Với Cô Ấy Thì Tất Cả Tài Sản Đều Thuộc Quyền Sở Hữu Của Cô Ấy “.

Một câu tóm gọn trước bao nhiêu cặp mắt ngỡ ngàn và rồi tổng giá trị Cổ phần trong tay Ming trên cái tivi to đùng kia bắt đầu biến nhanh về con số 0 . Tất cả chạy sang hết dưới tên Ning Jing , hiện tại là 34.8% + 49.7% = 84.5 % .

Đôi mắt của bà ta bắt đầu trợn ngược khi thấy trong tay mình chỉ còn vỏn vẹn 15.1% , lấy gì đọ lại với sức của bọn họ . Đang quáng quàng luống cuống thì nghe một âm thanh quen thuộc ngọt ngào từ ngoài vọng vào cùng tiếng guốc nhẹ , và tiếng bé con chí chách

-” Hiểu Hy , bán nữa không con ? ” giọng Jing ấm áp ngọt ngào , tay bế Hiểu Hy trên người , cô cố nâng bé cao lên tránh đụng trúng chiếc bụng bé xinh của mình . Jing vẫn thích bế lấy con trong vòng tay . Con bé lại hí hửng loi choi trong vòng tay mẹ

-” Bán … mẹ ơi bán nữa đi … ” con bé bật cười nấc vòng tay ôm lấy cổ cô . Và giờ Ai ai cũng điều bàng hoàng khi nhìn lên phía màn hình kia , cái mật danh ẩn H3 lúc nãy , giờ cũng hiện rõ là Huỳnh Hiểu Hy … Jing véo nhẹ mũi con

-” Giờ con có bán nữa thì không có ai thèm mua nữa đâu nhóc con !” hôn nhẹ lên má con , Jing nhìn sang Ming thoáng qua rồi cô lại xoay đi , không nói lời nào cả . Hạo Dân định đưa tay bế Hiểu Hy thì Ming đi đến

-” Tôi ẵm con chút được không ? ” Ming với vẻ mặt đầy thành khẩn , Hạo Dân rút tay ra để Ming ẵm Hiểu Hy từ Jing , con bé vẫn còn giận anh , nó vẫn để anh ẵm nhưng mặt cứ nhìn hướng khác , không thèm gọi Cha , mặc cho anh hôn nhẹ lên trán lên má nó . Lúc này thì Thu Thiền cũng chợt nói đùa nhìn anh

-” Con ai mà đòi ẵm hả ? ” cô liếc mắt nhìn xem phản ứng Ming , và rồi thật sự anh đang rất lúng túng không biết nói sao , anh lắp bắp

-” Con … con cô ấy … !” nói xong anh quay đi , tay vẫn ôm chặc lấy đứa bé xinh xắn mà anh cứ nghĩ là không còn cơ hội gặp lại nó . Câu trả lời của Ming đã khiến mọi người bật cười , ở đây ai mà không biết Hiểu Hy là con anh chứ , còn biết cả cái ” thủ đoạn ” anh gài bẫy cho Jing dính con bé nữa cơ . Nhưng vì ghét anh muốn trả thù nên cứ chọc ghẹo không thèm nói ra cho bỏ tức . Ming nhìn sang Jing xem phản ứng của cô thì thấy cô quay đi như muốn che giấu đi nụ cười mỉm của mình . Đặt con lên đùi mình , Ming ngồi nhanh lên ghế , giờ anh chẳng cần gì cả , không cần giang sơn , không cần mỹ nữ , anh chỉ cần Jing và 2 đứa trẻ mà anh bảo là ” con hoang ” kia thôi . Nhận lấy bịch cốm từ tay Hạo Dân , anh bóc vỏ và đút con ăn , nhai thì Hiểu Hy vẫn nhai nhưng cái mặt bé xinh cứ làm vẻ mặt giận hờn thấy ghét gì đâu .

Tình Ngàn Năm – Chương 39 : Tàn Đêm Nay , Em Sẽ Ra Đi

Chương 39 : Tàn Đêm Nay , Em Sẽ Ra Đi

1 Ngày trước khi ly hôn , cũng chính là ngày tung ra quảng cáo mới của MeiFuBao cùng buổi tiệc chia tay lớn để Jing rút lui khỏi màn bạc . Cô dự định sáng mai sau khi Ly hôn cô sẽ sang Hawaii sống cùng Hiểu Hy và Cứ Nhi của mình , tránh xa thói đời thị phi , và cặp tân nhân ân ái kia .

Văn phòng Tổng giám đốc ,

-” Thưa Tổng Giám Đốc , Đạo Diễn kiêm Giám Đốc Quảng Cáo đến tìm ngài “. tiếng cô thư ký vọng ra từ điện thoại

-” Cho Ông ta vào … ” Ming từ hôm ấy như kẻ điên cuồng , anh chưa hề bước chân vào phòng bệnh thăm Lý Oa , cũng không hề bắt máy khi bà ta gọi đến . Anh luôn bảo là bận việc . Tự mình nhốt mình trong văn phòng , ăn tìm đủ việc để làm quên đi tâm trạng đang rối bời hỗn loạn của mình

-” Thưa Tổng Giám Đốc , Tôi đến đây để xin được về hưu sớm !” vẫn đứng với vẻ bệ vệ , ông ta đưa nhanh lá đơn thôi việc của mình lên bàn anh . Ming ngước lên nhìn thẳng vào ông ta

-” Tại sao ? công ty khác trả tiền hậu hĩnh hơn cho ông ? ” Biết rõ rằng ông thật sự rất tài , nên Ming muốn hỏi lý do vì sao một người theo công ty từ tuổi trẻ giờ lại xin nghỉ ngang

-” Không phải , chỉ vì người tôi muốn quay , cô ấy đã không muốn được quay nữa . Sau đêm nay cô ấy sẽ đi , tôi cũng vậy … ” ông ta gằn giọng nghiêm trang nhưng có chút gì đó buồn bã

-” Ông nói cô ấy à ? Cô ta đi đâu ? ” Ming chau mày che đi sự bối rối trong anh

-” Ngài vẫn chưa biết gì sao ? Jing sẽ ra nươc ngoài sinh sống , sau buổi ra mắt sản phẩm mới tối nay , cô ấy sẽ chính thức tuyên bố rời khỏi giới ShowBiz , cũng chính thức rời khỏi tập đoàn MeiFuBao !”

-” Ra đi ư ? vì sao ? Cô ta đang trên nấc thang danh vọng mà ? nổi tiếng , tài hoa , cùng phân nữa cổ phần của MeiFuBao sau khi li dị tôi , ông đùa à ? ” Ming hoảng hốt , anh giờ đây đã sẵn sàng để mất đi chức vị của mình vào tay cô ấy rồi cơ mà , chuẩn bị đầy đủ hết tâm lý để ngày mai ký giấy Ly hôn , nhưng sao lại nhận được tin cô ta ra đi ? Không phải sẽ ở lại tranh chức Tổng Giám Đốc với anh sao ?

-” Tôi về đây , mong ngài chấp nhận lá đơn thôi việc của tôi ! ” Cúi người bước nhanh ra ngoài , anh chợt xựng lại vì câu hỏi của Ming

-” Vì sao chỉ vì cô ấy , mà ông chấp nhận từ bỏ ước mơ và niềm yêu thích của mình ? ”

-” Nếu ngài phải đứng trước máy quay như tôi thì ngài sẽ hiểu , vì sao tôi làm vậy ! Suốt bao nhiêu năm làm việc cùng cô ấy , nụ cười rực rỡ tràn đầy niềm hạnh phúc của Jing đã ăn mòn vào tâm trí tôi . Tôi như đã xem nụ cười ấy là biểu tượng của niềm đam mê nghệ thuật của chính mình . Anh xem mẫu quảng cáo mới chưa ? có lẽ vẫn chưa nên anh không hiểu được . Cô ây không cười nữa , nói đúng hơn là không thể cười , nụ cười kia sao vô hồn quá . Mẫu quảng cáo rất đẹp rất hoàn hảo , cô ấy đẹp đến từng chi tiết , từ nụ cười mỉm cho đến đôi mắt thoáng buồn . Đẹp thuần khiết thoát tục đến nỗi khi nhìn thấy nó ai cũng nao lòng , và tôi cũng vậy … Tôi vẫn không thể cầm lòng được khi nụ cười rạng rỡ trên gương mặt kia giờ đã không còn nữa . Vị Thánh Nữ biểu tượng cho niềm đam mê của tôi cũng đã chết . Tôi còn muốn quay gì nữa đây ? Tôi nói hơi nhiều … tạm biệt Giám Đốc … chúc ngài luôn hạnh phúc … ” nói xong ông ta lại bước đi .

Ming vẫn không hiểu ý ông ta cho lắm , giọng điệu cứ như trách móc anh . Nhưng anh đã làm gì ? không phải bên cạnh cô ấy luôn có những tên tình nhân trẻ sao ? vì sao lại không cười ? tâm trí lại rối bời . Ming nhìn nhanh lên đồng hồ cũng là sắp tối rồi . Anh cũng phải có mặt tại buổi ra mắt sản phẩm mới của công ty . Vì tránh chạm mặt người con gái ấy mà Ming đã không xem đến những mẫu quảng cáo mới kia , anh sợ lại dằn lòng không được lại đổ xô đi tìm Jing rồi đập thẳng vào mặt bọn đàn ông suốt ngày bám riết bên cạnh cô ấy … lại ghen rồi

Bước vào giữa đại sảnh buổi họp báo , những màn ảnh tivi lớn chiếu liên tục mẫu quảng cáo mới của cô ấy . Và đúng như những gì ông Giám Đốc Quảng Cáo nói , đập vào mắt Ming là những hình ảnh quyến rũ kiêu sa đẹp tao nhã qúy phái hút hồn đến mê người của cô ấy . Nhưng nó …. nó buồn quá , cô quạnh quá …. giữa khung cảnh đầy tráng lệ nguy nga , chỉ mình cô ấy lẻ loi đơn độc …. như một cánh phụng hoàng cô độc giữa chốn Hoàng Cung …

Mẫu Quảng cáo vừa tung ra thị trường thì lượng hàng tiêu thụ tăng mạnh , điện thoại luôn gọi tới bảo lập tức tăng năng xuất , vì khối lượng hàng vừa tung đã bán đến hết sạch … Phải chăng ai nấy cũng đau lòng và sợ hãi như anh , một khi cô ấy rời khỏi nơi đây , biến mất vĩnh viễn … Họ muốn giữ lại chút gì đó liên quan cô ấy … người mà họ yêu mến tôn sùng .

Tin Ming đau nhói co thắt lại , nhìn lên hướng cái bục cao kia , cô ấy vẫn giữ nguyên nụ cười mỉm của mình , để mọi người phỏng vấn hỏi han , nói gì Ming không rõ nữa , lâu lâu chỉ thấy cô ấy khẽ cười mỉm mà thôi . Cô nhóc Hiểu Hy thì vẫn nhoi nhoi trog lòng mẹ , nó cứ chọt chọt chiếc bụng bé xinh của cô , như đang chơi đùa cùng đứa em nhỏ của nó . Thoáng thấy anh nó lại lờ đi hướng khác với vẻ mặt đầy giận dỗi trách hờn …

-” Ning Jing , chúng tôi hy vọng cô sẽ không né tránh câu hỏi này một lần nữa , cô có thể cho biết vì sao cô lại quyết định từ bỏ tất cả để ra biển sống không ?”  Vào những phút cuối cùng của buổi họp bao , lại một phóng viên đã hỏi lên câu hỏi mà bọn họ đã lặp đi lặp lại nhiều lần như cô cứ lãng trách trả lời , nhưng ngay giờ phút cuối này , không biết vì sao , Jing lại mỉm cười thật đẹp đáp lại câu hỏi ấy với giọng nói đầy ngọt ngào truyền cảm lắng đọng lòng người

-” Tôi chờ anh ấy … ” một câu trả lời đầy cảm xúc và ẩn ý , không biết khán giả có hiểu ý nghĩa của câu nói ngắn gọn ấy không mà thấy sao ai ai cũng đầy cảm lúc đôi mắt như nhoè đi .

-” Vậy …. không phải chồng cô , anh Huỳnh Hiểu Ming đang ngồi trên chiếc ghế chủ tịch dưới kia sao ? cô chờ ai ? ” lại một câu hỏi dành cho Jing

-” Chờ người tôi yêu … ” vẫn giọng nhỏ nhẹ cô ấy lại mỉm cười xa xăm

-” À thôi được rồi , mọi người vào phòng nghỉ ngơi sửa soạn tí chuẩn chị sang hội trường lớn trên lầu dự buổi Dạ Vũ Cuối Cùng của Jing nhé ! Mọi thứ đều miễn phí , ai ai cũng có thể tham dự , xem như món quà chia tay của cô ấy dành tặng mọi người “. cắt ngang mấy câu hỏi quá đi sâu vào đời tư của Jing , Thu Thiền nhanh chóng chuyển hướng và đưa cô cùng Hiểu Hy vào hậu đài .

Giữa sân khấu lớn , Jing bước nhẹ nhàn với bộ váy trắng tha thướt , cô cất lên bài hát cuối cùng , bài hát để tạm biệt người cô yêu , cũng là nỗi lòng nơi cô ” Ngàn Lời Hứa , Vạn Câu Thề ”

Em mãi không biết , tại vì sao
Nỗi buồn cứ quanh quẩn vây lấy em
Mỗi ngày em đều nguyện cầu
Để xua tan đi sự lạnh lẽo trong tình yêu

Ngày đó , ANh từng nói với em
Vĩnh viển Anh sẽ ở bên Em
Ngàn lời hứa , Vạn câu thề
Tất cả đều như mây thoáng qua đời em

====

Rời khỏi anh , em không muốn . Nhưng Ming , bên cạnh anh giờ đây đã có người phụ nữ khác chăm sóc lo lắng cho anh .Níu kéo Anh ? em không làm được . Quyến rũ Anh ? em càng không đủ tự tin . Ở bên Anh giờ đây với em không còn chút cảm giác an toàn nào nữa . Em sợ hãi khi phải nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén lạnh lùng kia , em đau đớn khi bao lần anh bức hại nghi ngờ em . Không biết nữa , chỉ biết rằng … giờ đây ,em không còn chút lòng tin nào nơi anh . Nhưng Ming , em sẽ đợi và mãi đợi , chờ đợi người em yêu trở về bên cạnh em . Chờ đợi chồng iu của em , chờ đợi anh gọi em bằng 2 tiếng ” vợ iu ” sến rện kia , chờ đợi tên sói hoang đáng ghét suốt ngày ức hiếp em , chờ đợi người Cha của những đứa con em yêu quý nhất . Nơi em đến , có lẽ ai ai cũng đều không biết . Nhưng Anh nhất định sẽ tìm được em , khi nào Ming trở lại , nhất định Ming sẽ tìm được em  … Hãy trở lại nhé anh , vì em , vì Hiểu Hy và vì đứa con sắp ra đời của chúng ta … Em yêu Anh , Chồng iu của em .

Buổi Dạ Vũ đã bắt đầu sau khi âm thanh cuối cùng của cô ấy chấm dứt , Ming ngồi bên góc quầy rượu với chiếc ly đu đưa trên tay . Anh đưa đôi mắt sắc bén của mình nhìn quanh tìm bóng dáng nữ chủ nhân của buổi tiệc này , có lẽ vì tiệc đông quá chăng ? cô ta đâu ? Và rồi Ming trút nhanh chai rượu vang vào ly , ực sạch khi thấy cái bóng dáng quen thuộc kia trong bộ váy trắng trang nhã đầy kêu sa , anh cười khẩy trong cơn say nhẹ của mình , mắt vẫn chăm chú về hướng cô ấy ngồi

Rồi Ming càng trở nên uất ức và nóng nảy hơn khi bao nhiêu gã bắt đầu tiến đến gần bắt chuyện , và nhìn vẻ mặt thân mật trò chuyện của cô , anh biết quan hệ của họ không hề tầm thường chút nào – ” Cô là loại phụ nữ gì hả ? ” Ming nghiến răng , trút nhanh rượu vào ly nốc cạn , mắt vẫn không hề rời khỏ Jing . Một cô nàng đến gần Ming và vuốt ve cổ áo anh , cô ta bắt đầu nhảy múa quanh anh như một vũ nữ chuyên nghiệp , Ming nhếch mép -” Gái nhảy à ? ” rồi như bắt gặp ánh mắt Jing bắt đầu nhìn sang hướng anh , Ming bật dậy , ôm ngang eo cô nàng đang uốn éo kia , bắt đầu hôn lên đôi môi đang mỉm cười vì đắc ý của cô ta . Mắt Jing đã chạm đến cảnh tượng đó , tim đau nhói , buốt đến từng cơn , đưa tay chụp đại thứ gì đó ngang tầm cô ực nhanh để cố trấn tỉnh lại . Ming có lẽ không nhớ cô nàng kia là ai , nhưng Jing nhớ , cô ta chính là Vương Phu Nhân , là một người vợ khác của Hán Vũ Đế . Tim như đánh trống trong lồng ngực mình , Jing đau buốt , đầu óc bắt đầu xây xẩm cùng cơn buồn nôn . Cô vừa uống gì ? vừa chụp uống thứ gì vậy ? rượu ? cô uống hết một ly rượu vang sao ? buồn nôn khó thở , Jing bịt nhanh miệng mình lại , tay ôm lấy bụng . Hạo Dân đứng cách đó không xa , anh nhanh chân chạy đến bên cô ôm lấy và đỡ nhẹ Jing về phòng .

Đôi mắt Ming vẫn không rời khỏi đó , lúc nãy anh vờ làm lơ nhưng vẫn nhìn cô qua tấm gương dài phản chiếu nơi góc tường . Jing ghen sao ? ghen vì anh ? vì anh ôm hôn cô gái này sao ? nếu Jing yêu anh thì sao lại muốn ly hôn ? sao lại cứ quanh quẩn bên bao nhân tình khác ? hay đó chỉ là sự ích kỷ của phụ nữ , thấy người chồng của mình ôm người đàn bà khác nên nổi cơn ghen ganh tỵ mà thôi ? Đưa tay đẩy mạnh cô gái kia ra , Ming đưa luôn cả chai rượu lên miệng mình , anh ực hết , những giọt rượu do bị đổ dồn cũng chảy tràn trên áo và cổ anh . Ming đứng bật dậy , cô nàng kia cố gắng bám víu lấy anh -” Cô cút nhanh … ” Ming hét lớn đẩy mạnh cô ta ra , anh đi nhanh về hướng phòng Jing , anh nhìn quanh -” 4 tên vệ sĩ gác cửa à ? lại thêm một tên nhân tình bên trong nữa ? cô giỏi thật !” giọng đã say , Ming cười khẩy , anh bước vào phòng vệ sinh móc nhanh trong túi ra lọ thuốc mê , thứ ây thật ra để dùng cho anh khi những cơn đau buốt đầu và thân thể ập đến , anh có thể chìm nhanh vào giấc ngủ ngay nhờ có nó . Trong cơn say anh trút vội ra chiếc khăn tay của mình , mỉm cười đắt thắng . Ming định ra thì thấy Hạo Dân đã đi ra ngoài , giờ thì chỉ còn mấy tên vệ sĩ kia thôi . Lao nhanh ra hành lang trước cửa phòng Jing , đập mạnh vào những tên vệ sĩ , anh lao vun vút và đánh tơi tả , chụp nhanh thuốc mê vào rồi anh kéo chúng vào trong góc phòng vệ sinh , nhanh gọn và lẹ . Tung chân đạp mạnh cửa 1 cái đánh rầm , cánh cửa bung ra bật mở . Jing hoảng hốt nhìn sang Ming với đôi mắt thất thần . Anh tiến nhanh vào phía bên giường , nơi cô chỉ còn vỏn vẹn bộ nội y và chiếc áo khoát vừa chụp lấy choàng nhanh vào khi có kẻ tung cửa phòng cô

-” Là … là anh sao …. ” môi Jing run run , quá khiếp đảm với vẻ mặt giờ đây của anh , gương mặt lạnh tanh , đôi mắt đỏ rực cùng hơi thở gay gắt như đang muốn giết chết cô . Jing kéo nhanh chiếc chăn bông che nhanh lên người mình , tiếng chân người dồn dập chạy đến , đứng trước cửa phòng giờ đây là hơn chục người vệ sĩ áo đen , có cả Hạo Dân , Thu Thiền lẫn Quý An Thế

-” Anh định làm gì Jing nữa hả ? ” Thu Thiền hét lớn khi thấy khoảng cách của anh quá gần với Jing , nên mọi người vẫn đứng ngoài cửa không dám bước vào . Ming vẫn với đôi mắt đỏ rực cứ nhìn thẳng chăm chăm vào Jing như có gì đó uất ức kềm nén , anh không mảy may đến lời của ai nữa . Jing như cố trấn tỉnh mình , cô nhỏ giọng nhìn ra hướng Thu Thiền

-” Mọi người ra đi … em không sao … ” tay cố nắm chặc lấy chiếc chăn đang phủ lên người mình , mọi người dần quay đi như thấy ý cầu khẩn trong mắt cô -” Đóng … đóng cửa lại giúp em … ” thấy cánh cửa vẫn còn mở Jing lên tiếng , Thu Thiền quay lại lắc đầu , nhẹ đóng cánh cửa lại . Rồi Jing nhìn về hướng Ming , cô cất giọng run run vì vẻ mặt đáng sợ của anh lúc này -” Anh … anh có gì cần nói sao ? ”

Vẫn không nói gì một hồi lâu , anh chỉ nhìn chằm chằm vào đôi mắt đang hoảng sợ lo lắng kia , cùng gương mặt tái xanh nhợt nhạt sau cơn nôn lúc nãy chăng -” Vừa hầu hạ tên nhân tình kia xong à ? ” Ming cất tiếng với ánh mắt lại rực lên vẻ căm phẫn khi thấy cơ như chỉ vừa mặc lại đồ , Jing càng hoảng hốt hơn khi thấy anh đưa tay nắm lấy chiếc chăn trong tay cô

-” Ý anh … ý anh là sao ? ” xiết chặc lấy chiếc chăn bông hơn , cô nhìn vào đôi mắt đỏ rực kia với vẻ sợ hãi

-” Vậy là hắn ta vừa hầu hạ cô xong à ? Tôi nói vậy đúng không ? ” giật mạnh chiếc chăn ra khỏi người Jing , anh tiến đến gần cô hơn , Jing bắt đầu hét toáng lên , kéo mạnh chiếc áo khoát che lấy người

-” Anh làm gì vậy hả ? ”

-” Làm gì à ? hy sinh thân mình , phục vụ cho cô … như tên tình nhân kia vừa làm xong đó thôi !”

-” Anh điên rồi … Tôi còn phải ra ngoài , không thể bỏ ngang buổi tiệc … ” Jing loay hoay tìm cớ tránh cái ánh mắt như phát điên kia của anh

-” Sao hả ? chê à ? nếu tôi tặng thêm cô phân nữa tài sản còn lại của tôi thì sao ? ” Anh cười nhẹ lại như đang kềm chế cơn giận đang sôi ùn ục bên trong , kéo nhanh Jing nhìn thẳng vào mắt anh

-” Anh xem tôi là gì hả ? ” Jing giờ cũng nổi nóng cứ bị anh khống chế và buông lời xỉ nhục mình

-” Vũ nữ …. cao cấp … mà không , đúng hơn tôi đang được cô bao mà , tôi đến để tình nguyện phục vụ cô … ” Ming gằn giọng tay kéo mạnh áo Jing , hướng mặt cô sát vào mặt anh

-” Buông … buông tôi ra … đừng ép tôi … ” nắm chặc tay xuống niệm giường cô uất ức , cố kềm nén cơn giận đang trào dâng

-” Ép cô ? thì cô làm gì tôi ? gọi bọn họ vào đi .. gọi cảnh sát đi .. ” móc nhanh chiếc điện thoại trong túi mình ra , Ming thẩy vào người Jing -” Không dám sao  ? ” anh lại cười ngạo , cười trước sự chết lặng đau đớn của cô

-” Anh về đi … tôi muốn nghỉ ngơi … ” nhỏ giọng như cầu xin , Jing nhẹ lùi người ra khỏi anh , tháo nhẹ chiếc áo khoát ra khỏi cánh tay cứng như thép kia .

-” Đang cầu xin tôi sao ? ” Ming bước nhanh đến bên Jing chụp lấy người cô lại trước khi cô bỏ đi vào phòng tắm -” Tưởng làm ra vẻ tội nghiệp thì tôi sẽ để yên cho cô à ? ”

-” Anh muốn gì hả ?” Jing hét lên khi thấy anh xiết chặt lấy cô bế nhanh cô đặt mạnh lên chiếc giường kia

-” Tôi đã nói từ lúc đầu rồi còn gì … phục vụ cô ” áp sát môi mình lên đôi môi Jing , đôi môi mà anh yêu say đắm , yêu đến điên loạn , yêu trong hận thù . Tại sao cô muốn dắt con đi mà bỏ anh , anh chấp nhận tất cả , chấp nhận cả 2 đứa bé nếu như chúng thật sự không phải con anh . Tại sao cô không yêu anh mà yêu tên nhân tình kia ? tại sao cô bỏ anh đi mà lại nói là chờ đợi một kẻ khác ? cô chờ đợi ai ? trong khi anh mới chính là chồng cô ? ngày mai , ký giấy ly hôn rồi , cô cũng đi rồi . Anh còn gì không ? anh không muốn … ghen , cơn ghen lại cứ lồng lộn thét gào trong anh , đầu lại bắt đầu đau buốt -” bốp .. ” Ming như bừng tỉnh khi ăn ngay cái tát của Jing ,

-” Anh cút ra khỏi đây cho tôi … cút mau … ” lao nhanh người ra khỏi vòng tay anh , cô đập bất cứ thứ gì cô chụp hay vơ lấy được . Tiếng loãng xoãng vang rền , Thu Thiền định chạy vào xem nhưng đã bị Hạo Dân giữ chặc lại -” Để họ tự giải quyết ” một câu gỏn gọn cũng đủ hàm ý tất cả

-” Ra là không phải có mình Tôi điên , cô cũng đang phát điên à ? nổi điên rồi sao ? tôi cứ nghĩ cô chỉ biết gắng gượng cười trước mặt bao người kia chứ ! Gọi cảnh sát bắt tôi đi … không thì tôi sẽ ôm cô chết chung !” với đôi giày dày cộp dưới chân , anh bước nhanh về hướng cô , mặc cho Jing thẳng tay vứt đồ vào người anh , trúng ngay trán làm xước 1 đường nhỏ , máu ứa ra . Anh vẫn lầm lì tiến bên bên cô xiết chặc lấy , đẩy cô sát vào tường -” Đứa bé này , là con anh đúng không Jing ? cả Hiểu Hy nữa , đúng không em ? và cả em nữa , người em yêu luôn là anh , đúng không ? ” giọng lại trở nên nhỏ nhẹ , Ming xoay người cô , tay ôm lấy vòng eo Jing , Ming nhìn thẳng vào mắt cô chờ câu trả lời , cô giờ tâm trạng rối bời vì sự thay đổi của anh , buông rơi món đồ đang cầm trên tay , môi cô run nhẹ

-” Người em yêu … người em yêu … là Ming , nhưng … không phải là anh ” khoé mắt rưng rưng giờ Jing mới cảm nhận được hơi ấm nơi anh , ấm quá Ming ơi , em nhớ bờ vai vạm vỡ nơi anh . Nhưng Ming , em không phải Tử Phu , em không bao dung rộng lượng nhún nhườn như cô ấy . Em ích kỷ lắm , em không muốn chia sẻ người đàn ông của mình với bất kỳ người phụ nữ nào khác . Giờ đây bên anh đã có đến 2 người vợ rồi , Vương Phu Nhân , Lý Oa . Họ không phải là 2 người vợ anh từng thương yêu sao ? Em không muốn cứ phải đối mặt chứng kiến những cảnh mà mình không muốn thấy , em càng không muốn có bất kỳ ai làm hại đến các con em . Em càng sợ hãi hơn với những trận cuồng phong bất chợt nơi anh , bao đêm rồi em không ngủ được vì cứ mãi bị ám ảnh những cảnh tượng anh bắt trói em , hành hạ em . Thật sự , với em đã quá đủ … không nói nên lời , vì dù có nói ra Ming vẫn không hiểu được .

-” Còn các con thì sao ? Là con anh đúng không em … ? ”

-” Anh về ngủ sớm đi , anh say rồi , mai còn đến gặp luật sư nữa !” Jing bước nhẹ né người ra khỏi vòng tay Ming , và giờ như anh đã trấn tỉnh được phần nào nhờ mùi hương dịu nhẹ thoang thoảng từ mái tóc và thân thể ấy .

-” Em vẫn muốn ly hôn sao ? muốn bỏ anh sao ? ” sao giọng anh lại tha thiết quá trầm ấm quá , tim Jing nhói buốt liên hồi , cô đóng nhanh cửa buồng tắm lại , ngồi trong ấy khóc nấc , cô không biết mình phải làm sao nữa . Quay lại cùng anh ? còn 2 người đàn bà kia thì sao ? để họ thay nhau giết hại con cô ? ám hại cô ? cô làm không được . Em chỉ rời xa Ming một thời gian thôi mà anh , rồi khi anh nhớ lại , em tin rằng anh sẽ tìm được em , anh chắc chắn biết được nơi em chờ anh , cùng những kết quả tình yêu của chúng ta . Em và con sẽ chờ anh . Với dáng vẻ mệt mỏi Jing ngồi dựa vào vách , đưa nhẹ tay lên bụng mình khoé mắt rưng rưng Jing nhỏ giọng -” Mẹ xin lỗi … ”

Không biết mình đã mất bao lâu ngồi nơi căn phòng tắm ấy , Jing mệt nhoài người , lúc nãy vừa nôn vì uống sạch cả ly rượu , bộ váy trắng tinh kia bị dính dơ . Cô vừa lột ra thay thì cũng là lúc Ming vào đến , có lẽ vì vậy anh hiểu lầm cô chăng ? Gượng người đứng dậy Jing mở nước xả vào bồn tắm , cô tắm cũng mất một lúc lâu . Cửa phòng tắm vửa bật mở thì bóng dáng người đàn ông đang ngồi trên giường khiến cô giật thót . Ming chưa về sao ? quần áo lấm lem sốc sếch , bãi chiến trường lúc nãy cô gây ra giờ cũng đã được dọn dẹp sạch sẽ , là anh dọn sao ?

-” Anh … sao anh vẫn chưa về ? không mệt sao ? ” Jing nhìn vào dáng vẻ thất thỉu của anh , cô nhỏ giọng

-” Anh ngủ lại đây 1 đêm , đêm cuối cùng này thôi , được không em … ” Ming lại vẫn cái giọng tha thiết trầm ấm ấy làm khoé mắt Jing như rưng rưng .

-” Anh tắm đi … ” móc nhanh cái áo choàng lớn màu trắng của mình trong vali , Jing đưa sang cho anh thay lời đồng ý . Môi Ming khẽ mỉm cười , nụ cười mà cô hằng yêu mến , nụ cười đã bao lần cướp mất trái tim cô . Ming lủi thủi bước nhanh vào phòng tắm , chỉ một thoáng anh đã bước ra với vẻ mặt bảnh trai cùng chiếc áo khoát trắng của cô . Bước nhẹ đến bên giường , nơi Jing đang nằm đọc quyển sách gì đó . Anh nằm xúông bên cạnh , mắt vẫn say đắm nhìn cô , kéo nhẹ người Jing sang mình , anh hôn lên mắt , mũi , cằm rồi đôi môi đang run run ngọt lịm của cô . Jing khẽ bật thốt

-” Em … đang có thai … ” giọng rất  rất nhỏ , nhưng Ming cũng đã nghe thấy

-” Anh chỉ muốn hôn em , ôm em , và ôm con của em vào lòng thôi … được không em … ” như càng xiết chặc Jing hơn khi nhận được cái khẽ gật đầu nơi cô . Anh không biết vì lý do gì mà cô muốn rời xa anh , anh tôn trọng cô , yêu cô . Anh sẽ bất chấp tất cả để tìm được cô . Anh cứ quấn lấy người cô và đặt lên làn môi nóng bỏng ấy những nụ hôn ngọt ngào nồng cháy nhất . Tay anh ôm choàng nhẹ chiếc bụng nhỏ nhắn của cô , nó nhô ra ngồi , tuy rất bé , nhưng anh cảm nhận được , cảm nhận được sự sống mãnh liệt nơi sinh linh bé nhỏ ấy . Jing giờ vẫn nằm im đó , mắt cô rướm lệ cảm nhận từng nụ hôn dịu dàng tha thiết nơi anh . Cô chỉ muốn bật thốt lên với anh rằng -” Đứa bé ấy không phải chỉ là con em , mà là con của chúng ta , là bé cưng của em và anh “. Nằm mãi trong vòng tay ấm áp ấy , cô chìm sâu vào giấc ngủ với niềm hạnh phúc . ( bà này mê chai quá rồi , bị hành hạ vùi dập vậy mà còn chưa tởn )

=========

Tình Ngàn Năm – Chương 38 : Nơi Nào Dành Cho Anh ?

Chương 38 : Nơi Nào Dành Cho Anh ?

Sau một hồi trong phòng cấp cứu , Ming mệt mỏi chờ đợi , Lý Oa tuy không phải người anh yêu nhưng vẫn có chút tình cảm dành cho cô ta vì những ngày đau khổ nhất của anh luôn là cô ta bên cạnh . Tim lại nhói lên vì sao ngừơi anh cho là thánh thiện kia lại nỡ ra tay một cách tàn độc như vậy , xô người phụ nữ đang mang thai xuống cầu thang sao ? có ẩn tình gì chăng ? nhưng … anh trong cơn tức giận lúc nãy anh đã lỡ tay tát mạnh vào cô ấy , chảy cả máu , không biết giờ cô ấy ra sao rồi ? Sao không bao giờ anh có thể kềm chế được cảm xúc nóng nảy của mình , làm chuyện gì cũng không suy tính , đánh cô ấy đau điếng đến bật té ngã . Điên mất thôi …. đang rối trí … ( vì ai thì mọi người tự mà suy ngẫm ) Ming chợt giật bắn ngươi khi nhìn sang hướng căn phòng cấp cứu bên cạnh , Thu Thiền đang chạy từ xa về hướng đó với vẻ hốt hoảng . Không lẽ Jing đang trong đó ? bị anh tát đến phải vào cấp cứu sao ? tim se thắt đau buốt , Ming bật nhanh dậy chạy đến đó thì cánh cửa bật mở , Jing cũng được đẩy ra với trạng thái hôn mê nhẹ , anh thở phao nhẹ nhỏm khi nghe giọng bác sĩ nói với Thu Thiền

-” Cô ấy không sao cả , chỉ động nhẹ thôi, tay chân sau phẩu thuật chưa lành hẳn mà chạy nhanh lại cầm nắm mạnh nên vết thương nứt nhẹ , chúng tôi đã khâu lại rồi ” nghe vậy ai nấy đều thở phào nhẹ nhỏm , Thu Thiền như không ngó ngàn gì tới ai cô bước nhanh theo Jing về phòng

Giờ đến bên cánh cửa phòng cấp cứu Lý Oa bật mở . Ming chầm chậm bước tới thấy vẻ mặt lắc đầu của bác sĩ anh cũng hiểu . Ming hỏi nhanh -” Cô ấy thế nào rồi ? ” nhìn anh 1 lúc vị bác sĩ lại ngó quanh

-” Tôi cần gặp chồng hay người nhà của bệnh nhân , anh là gì ? ”

-” Chồng cô ấy … ” Ming nhanh miệng , rồi vị bác sĩ kia liền mỉm cười đầy ẩn ý , khiến Ming như muốn hỏi gì đó nhưng lại thôi , anh ký nhanh vào tờ đơn cam kết gì đó . Xong cũng thấy họ nhanh chóng đưa Lý Oa ra phòng bệnh với cái tin sét đánh đứa bé đã chết . Anh thật sự cảm thấy thương xót cho đứa bé , dù gì nó cũng là con anh . Ming đến bên chiếc khay nhỏ bị che lại bởi tấm vải

-” Cho tôi nhìn con một lần được không ? ” anh nhìn 2 cô y tá , họ lại nhìn nhau rồi xoay sang nhìn anh

-” Anh là cha đứa bé sao ? chắc anh đi nhầm phòng cấp cứu à ? Cô Jing bên phòng kia mà !” vì đã quá quen mặt với anh và Jing nên chẳng ai là không biết anh chồng Jing cả . câu hỏi ấy khiến anh như bối rối , Ming lại nhỏ giọng

-” Tôi có thể xem đứa bé không ?”

Cô y tá mỉm cười , cô ta mở tấm vải ra nhìn anh rồi lắc đầu -” Đứa bé này không phải con anh . Nhìn sơ cũng thấy mà , là thai một đứa bé tây , là con lai , mà mẹ nó đâu phải tây . Nên chắc chắn không phải con anh rồi !” đưa tay đậy nhẹ cái khay nhỏ lại cô ta tiếp -” Cô Jing bên phòng kia kìa , vừa siêu âm xong đứa bé kháu lắm ,rất giống anh “. cô ấy mỉm cười vì sự nhầm lẫn của anh rồi quay đi

Ming cứ như chết đứng , anh lặng im không nói được nên lời … Ai mới thật sự là vợ anh đây ? người anh ở bên cạnh bảo bọc thì lại mang con của tên mắt xanh mũi lõ nào ấy . Còn người vừa nhận xong cái tát nảy lửa của anh đến phải vào cấp cứu lại mang trong người giọt máu của anh sao ? Mất trí , Từ lúc anh mất trí đến giờ … anh đã làm những gì ? Hiểu Hy … đứa bé gái xinh xắn đáng yêu ấy là con anh sao ? Nếu nó vốn là con anh thì vì lý do gì anh và Jing phải ly hôn ? Cô ấy chiếm đoạt tài sản nơi anh ? hay vì tên nhân tình kia ? Sao cũng được …. Giờ trong đầu anh chỉ muốn đứa bé gái kia là con anh thôi , cũng như đứa con trong bụng cô ta vậy ! là con anh , là con anh … DNA , Lý Oa đã lừa dối anh về đứa bé trong bụng cô ta , thì dễ dàng gì mẫu DNA của Hiểu Hy là thật . Anh cần kiểm chứng , Hiểu Hy …

Ming lao thật nhanh về hướng phòng bệnh của Jing đang nằm , tung mạnh cửa . Jing đang ngồi ăn chén cháo của Chị Thu Thiền với bàn tay bé xíu của Hiểu Hy đút cho cô từng muỗng , con bé lại hí hửng trêu đùa với cô , bên môi Jing vẫn còn vết rạn ứ máu vì cái tát lúc nãy . Jing hoảng hốt khi Ming bắt đầu quật ngã từng tên vệ sĩ , xô mạnh Chị Thu Thiền ra rồi chụp nhanh lấy Hiểu Hy trong tay cô , với chút sức vừa hồi phục sau cơn mê của mình , Jing không đủ sức ôm chặc lấy con

-” Anh định làm gì Hiểu Hy hả ? nó chỉ là đứa bé thôi … ” hét lớn , Jing lao nhanh theo nắm lấy áo anh lại , các vệ sĩ vẫn còn đau điếng người , Thu Thiền thì chỉ bị xô ngã nên bật dậy chạy nhanh theo

-” Mẹ ơi … Hiểu Hy không muốn theo Cha … mẹ ơi … ” con bé khóc nấc nhìn về hướng cô . Mất trí khiến Ming quên rằng với Hiểu Hy càng làm hùng hổ gay gắt thì càng làm con bé ngày càng tránh xa anh hơn . Ming sựng người lại , như lắng bớt cơn phẫn nộ vì sự thật phũ phàng kia , anh bắt đầu nhỏ giọng nhìn Jing

-” Hiểu Hy là con anh đúng không ? ”

-” Anh hỏi vậy ý là sao ?” Jing như bối rối trước giọng điệu nhỏ nhẹ của anh

-” Anh chỉ muốn biết cả Hiểu Hy và đứa bé trong bụng em , là con anh đúng không ? ” Ming vẫn giọng nhỏ nhẹ đầy sự nghiêm túc ấy . Càng làm Jing thêm bối rối và sợ hãi , anh định làm gì đây ? Cô cũng vừa nhận được thư mời ký giấy ly hôn sau 1 tuần nữa , ngày này vào tuần sau anh đã thuộc về người phụ nữ khác . Không lẽ anh muốn giành quyền nuôi con với cô ? anh muốn cướp mất Hiểu Hy và Cứ Nhi của cô sao ? đôi môi run run chưa kịp nói gì , và cũng không biết mình phải nói gì đây , nói phải , thì khác nào cô giao Hiểu Hy thẳng vào tay anh và người đàn bà kia . Còn nói không , thì cô nói không được , cô không thể làm vậy trước mặt Hiểu Hy .

-” Sao không trả lời anh hả ? chúng là con anh đúng không ? ” giọng Ming bắt đầu thét lớn như nổi loạn , anh nắm chặt lấy tay cô , cũng giống như cô đang bám chặc lấy áo anh xin tha cho Hiểu Hy .

-” Không phải … ” giọng Thu Thiền văng vẳng khiến cả 2 như chết đứng , Hiểu Hy nhìn đăm đăm về hướng cô -” Trả Hiểu Hy cho tôi ” bước đến bên Ming , cô đưa nhanh tay bế lấy Hiểu Hy trong khi anh vẫn còn chết lặng nhìn thẳng vào đôi mắt Jing như muốn tìm câu trả lời nơi cô , Anh đưa cả 2 tay mình , nâng thẳng người Jing lên để cô nhìn thẳng vào mắt anh

-” Em nói đi … giờ em nói gì anh cũng tin … nói đi Jing … chúng là con anh phải không em ? ” đôi mắt ửng đỏ , Ming như có vẻ cầu xin , càng khiến lòng Jing như bối rối , cô lại cố né mặt đi tránh ánh mắt anh .

-” Em …. em … ” cúi gầm mặt trong cơn hỗn loạn và sự đau khổ tột cùng , Jing không biết đây là Ming của cô , hay cái linh hồn quỷ dữ kia . Nếu phải để Hiểu Hy sống bên anh và Lý Oa , cô không làm được . Và rồi Ming như kẻ điên loạn , không thể kềm chế được cảm xúc của mình nữa , anh lắc mạnh cô và hét lớn

-” Sao cô không nói hả ? không nói được sao ? là con của tên nhân tình kia đúng không hả ? nói đi …. ” Jing bắt đầu đau đớn vì cái xiết chặc tay của anh vào đôi vai mình , mặt cô nhăn lại khoé mắt rưng rưng đầy đau đớn . Hiểu Hy khóc thét lên , con bé tuột nhanh khỏi vòng tay Thu Thiền chạy vê hướng Cha

-” Cha là kẻ xấu … Cha lại ức hiếp mẹ … Cha lại làm mẹ khóc … Hiểu Hy ghét Cha … ” bám chặt lấy chân anh , vừa khóc thét lên con bé vừa cắn mạnh . Thu Thiền hoảng hốt chạy đến nắm kéo Hiểu Hy ra khỏi anh , giọng khóc thét của con bé cứ văng vẳng giảy nảy lên vuột khỏi người Thu Thiền chạy đến ôm lấy Chân mẹ -” Mẹ ơi … đừng khóc … mẹ ơi … Hiểu Hy ghét Cha … ” tim Jing đau thắt lại , cả người cô mềm sũng , 2 vai vẫn bị đôi tay anh ghì chặc lấy đau đớn . Ming nhìn thẳng vào gương mặt cô lần cuối với đôi mắt đầy căm phẫn , tim anh như vỡ nát , đứa bé gái xinh xắn ngoan ngoãn kia giờ cũng nói là ghét anh , cô giờ cũng muốn tránh xa anh . Lý Oa thì … anh không muốn nghĩ đến bà ta . Giờ anh phải làm sao ? anh còn điểm tựa nào nữa không ? Ai có thể giúp anh vượt qua được cơn đau vỡ nát tâm can này ? buông nhẹ tay rời khỏi bờ vai cô , anh quay đầu bước đi , bên tay vẫn còn nghe tiếng nấc của cô khi ôm chầm lấy con . Tiếng Hiểu Hy cứ văng vẳng rằng ” Con Ghét Cha … ” làm đầu óc anh cứ như kẻ mụ mị , anh giờ chẳng biết phải đi về đâu nữa , chẳng biết nơi nào còn chỗ cho anh .

Bỗng Quý An Thế đứng chặn ngay trước mặt Ming , ra hiệu anh đi theo anh ta như hàm ý gì đó , sẵn đang trong tâm trạng rối bời không biết làm gì , Ming bước theo . Một căn phòng bệnh mà lại toàn được bố trí bởi các thiết bị theo dõi tối tân nhất . Quý An Thế chỉ nhanh tay về hướng kẻ vừa bắt Hiểu Hy đi trên màn hình camera đã bị quay lại anh nói

-” Chúng tôi đã bắt được hắn rồi , tuy vẫn che đi gương mặt bởi chiếc nón kết kia nhưng chúng tôi đã phân tích và nhận ra đó chính là kẻ phụ tá luôn theo bên cạnh anh mọi lúc ” ra hiệu cho thuộc hạ zoom tận mặt hắn xong anh nói tiếp -” Hắn sẽ phải tù mọt gông đây , người cài hắn ta bên cạnh anh là ai thì anh biết rồi chứ ? là Lý Oa , tôi chưa đủ chứng cứ để kết tội cô ta . Nhưng tôi có thứ này cho anh xem ” An Thế đưa tay chỉ lên hướng màn hình phía trên cao , quay cảnh nơi cầu thang sân thượng , anh tua nhanh qua cho đến cảnh Lý Oa bước nhanh đến gần Jing và đưa tay đẩy cô xuống cầu thang . Ming bắt đầu hốt hoảng theo cảnh Jing như ngã nhào xuống dưới , nhưng cũng may cô đã nhanh tay chụp lại cứu mình thoát khỏi cơn nguy hiểm , Jing hét lên lúc này mọi người bắt đầu chạy đến . Quý An Thế bấm stop lại , rồi xoay sang Ming hỏi -” Anh còn muốn xem tiếp không ? ”

-” Là Lý Oa xô Jing sao ? ” Ming môi run run anh bật thốt -” Vậy là Jing chỉ đẩy lại Lý Oa vì tự vệ đúng không ? cô ấy không cố ý giết Lý Oa và đứa bé ? ” Ming tiếp và nhìn thẳng vào An Thế chờ câu trả lời

-” Anh nghĩ là Jing xô bà ta sao ? ” anh ta mỉm cười -” Xem tiếp nhé , nhớ đừng hoảng hốt hay ngã ngữa ra ghế ” .bấm nhanh nút play anh nhìn lên màn hình cùng Ming , màn hình bắt đầu chuyển động . Ming bàng hoàng mở to mắt ra nhìn cảnh tượng trước mắt mình , anh không dám tin , bà ta tự ngã sao ? nói đúng hơn là cố tình ngã xuống . Rồi tay chân Jing cứ như bủn rủn vì hoảng hốt bởi cảnh tượng trước mắt , cô chưa kịp định thần thì đã ăn ngay cái tát nảy lửa của anh khiến cô bật ngã ra đất môi rướm máu rồi cũng ôm bụng đau đớn ngất đi . Chuyện gì thế này ? là sự thật sao ? Lý Oa đáng sợ thế sao ? và anh lại còn đáng sợ hơn bà ta , anh lại tát cô ấy đến té ngã đau đớn .Ming như chợt rùn mình , anh chưa kịp định thần lại nghe giọng An Thế tiếp

-” Cho anh xem thêm cái này còn hấp dẫn hơn … phim hành động chiếu ở góc độ gần … ” nói xong anh bật nút mở cái màn hình bên dưới , nó giống như được cài nơi chiếc bông tai của Jing , vì chuyển động của máy quay hoàn toàn trùng khớp ngang tầm với ánh mắt cô . Lý Oa đã cười , cười 1 cách gian trá trước mắt cô ấy rồi tự buông người ngã xuống , như rằng muốn tự giết con để anh rơi vào bẫy và hành hạ Jing . Đáng sợ thật …. Ming bật thốt

-” Là …. là thật sao ? ”

-” Anh thấy sao ? Chúng tôi đã gắn camera vào người cô ấy sau vụ việc anh đã bắt cóc cô ấy đi để tra tấn , hành hạ  đến suýt chết . Chứng cứ để bắt giữ anh thì chúng tôi chỉ điều tra được một phần , tuy không đủ để ép tội anh . Nhưng chỉ cần cô ấy chịu đứng ra chỉ tội , thì chắc chắn anh phải vào tù . Anh biết vì sao cô ây không chỉ tội anh không ? ” An Thế nhìn thẳng vào mắt Ming , với đôi mắt sắc bén của vị cảnh sát đặc vụ

-” Vì sao ? ” Ming giờ vẫn chưa hoàn hồn được sau những thứ anh vừa nhìn thấy

-” Vì cô ấy yêu anh … Tự dùng trái tim của mình để mà cảm nhận đi anh bạn … ” dùng tay chỉ lên ngực Ming nơi để trái tim đang rỉ máu kia , xong An Thế bước nhanh ra khỏi cửa , vì trách nhiệm của anh đã hoàn thành như ý . Ming lại như kẻ bần thần vô định , anh bước những bước chân lang thang mệt mỏi của mình , không biết phải làm gì đây ? đối mặt với Jing , giờ anh không còn tư cách , anh đã làm gì cô ấy ? nhiều quá … không nhớ nổi nữa … Hiểu Hy con ai giờ với anh cũng không còn quan trọng , anh yêu nó … vậy là quá đủ . Nhưng giờ cái dáng người bé con lùn tịt xinh xắn ấy đã không còn bám víu lấy anh mỗi khi bắt gặp ánh mắt anh nữa rồi …” Hiểu Hy ghét Cha “… sao câu nói bé con ấy cứ ám ảnh bám riết lấy anh , khiến trái tim anh như bị xâu xé nhào nát .

Tình Ngàn Năm – Chương 37 : Lời Xin Lỗi

Chương 37 : Lời Xin Lỗi

Bệnh Viện Bắc Kinh

-” Mọi chuyện ổn rồi , sau cuộc tiểu phẩu cho tay và chân cô ấy , anh đã nối lại và làm lưu thông những đọan gân bị đứt , bị tổn hại bởi dây trói quá chặc , tàn nhẫn thật “. Khứ Bình mệt mỏi sau cuộc tiểu phẩu dài

-” Jing không thành phế nhân đúng không anh ? ” giọng Thu Thiền vẫn run run khóc từ lúc cô thấy Jing được Hạo Dân đưa trở về với thân hình đầy thương tích .

-” Không sao rồi , vài hôm nữa chờ chết thương kéo da , em cho cô ấy ngâm người trong bồn tắm với thứ thuốc này nhé ” đưa nhanh đơn thuốc đông y cho vợ anh tiếp -” Sẽ giúp cô ấy thay làn da mới , lột bỏ lớp da mỏng vì bỏng nắng mà khô ráp cháy xạm lốm đốm kia , yên tâm đi , chăm sóc kỹ là nữa tháng sau cô ấy có thể họat động lại được như trước rồi ”

-” Tên sói hoang khốn kiếp …. em cho hắn tù mọt gông … ” Thu Thiền vẫn còn ấm ức

-” Em làm được sao hả ? nỡ ra tay sao ? Jing sẽ để cho em làm vậy à ? bình tĩnh lại đi , theo anh nghĩ là chính Ming đã thả Jing đi , chứ với thể trạng như hiện giờ sao cô ấy có thể bỏ trốn đi mà anh ta không biết ? Cho Ming 1 thời gian đi em !” Khứ Bình mỉm cười nhìn vợ anh vuốt nhẹ tay lau những giọt nước mắt trên má cô

-” Hành hạ Jing đến nông nỗi này …  tên khốn mà … ! Còn đứa trẻ thì sao anh ?”

-” Không sao cả , tuy có vài dấu hiệu cho thấy bụng bị va đập mạnh , nhưng không gây ảnh hưởng gì đứa bé !”

-” Va đập mạnh ở bụng ? trời ơi , em giết hắn … ” mặt cô bắt đầu nổi lửa đôi mắt ánh lên vẻ giận dữ như sắp giết người , Khứ Bình nhanh tay chụp lấy cô lại

-” Vào với Jing kìa em , chuyện của họ để họ giải quýêt , muốn làm gì Ming thì hỏi ý cô ấy đã .. Jing giờ cũng tỉnh rồi , em gọi về nhà kêu Quý An Thế ẵm bé Hiểu Hy lên đi ! chắc nhớ mẹ lắm rồi !” như thấy anh nói đúng , cô liền ngoan ngoãn gật nhẹ đầu , bước nhanh ra ngoài sang phòng bệnh . Khứ Bình nhìn theo vợ , anh mỉm cười , nhiều khi anh thấy cô ấy thương Jing hơn cả anh nữa .

-” Jing ăn gì không em ?” vừa bước vào cửa , Thu Thiền đã thấy Jing ngồi nơi chiếc xe lăn , tựa người lên cửa sổ mắt hướngg ra ngoài . trả lời cô là cái lắc đầu nhẹ của Jing -” Hiểu Hy sắp đến thăm em rồi , đừng buồn nữa Jing … ” ôm nhanh lấy cô , Thu Thiền cảm nhận được sự lạnh giá nơi tránh tim cô , Jing cứ khóc khóc mãi trong vòng tay người chị thân thương ấy . Bao nhiêu uất ức trong cô ai có thể hiểu thấu ? tiếng cửa bật mở

-” Hiểu Hy đến rồi đây , thiên thần nhỏ đến rồi đây … ” Giọng Hạo Dân oang oang , anh đặt nhẹ Hiểu Hy xuống cửa . Con bé cứ đứng đó nhìn vào mẹ mình chăm chăm , xa lạ chăng ? người mẹ xinh đẹp ngày nào của nó giờ người quấn đầy băng , gương mặt tái xanh nhợt nhạt , đôi môi kia giờ cũng tím tái mất rồi , ngồi trên chiếc xe lăn , Jing chìa tay ra chờ con chạy đến , nhưng thấy nó cứ đứng yên đó nhìn cô , môi Jing chợt run run , làm sao đây ? cô không đủ sức chạy đến bên nó bằng chính đôi chân của mình , đôi tay đang băng bó vì vừa trãi qua cuộc phẩu thuật này liệu có đủ sức để bế con lên không ? Nhìn mãi vào con , không thấy nó có chút biểu hiện gì ngoài việc đứng yên ngay cửa và nhìn cô chăm chăm . Môi Jing cứ run lên cứ muốn bật thốt tên con , nhưng mãi không bật lên được , nước mắt lại tuôn tràn trên khóe mắt cô .

-” Mẹ không gọi Hiểu Hy sao ?” bật thốt khỏi đôi môi bé xinh kia lại là một câu hỏi dành cho cô , thì ra nãy giờ nó đang đứng đợi đôi môi run run của mẹ nó gọi tên nó rồi mới chạy đến ôm choàng lấy cô như mọi khi … Đôi mắt ướt nhoè , Hiểu Hy chạy nhanh về phía mẹ , nó ôm chầm lấy cô , và như không chờ cô phải dùng tay bế nó lên đùi mình , Hiểu Hy đã nhanh hơn , con bé thoăn thoắt leo tuốt chui rút vào người cô , ôm lấy mẹ nó , hôn lên đôi má tái nhợt kia bằng đôi môi đẫm đầy nước mắt vì nhớ mẹ của nó -” Hiểu Hy nhớ mẹ …. mẹ ơi … ”

Ôm xiết lấy con , tựa cằm vào trán con , Jing cứ thổn thức mãi vẫn không bật lên thành tiếng được , như ôm cô một lúc thì cái tính loi choi của nó lại trỗi dậy , bắt đầu nhún nhẩy chòi đạp trên đùi cô

-” Mẹ ơi … Con gặp Cha … Cha ôm Hiểu Hy … ” giọng nói bé xinh ấy lại cất lên khiến tim Jing đau nhói , tâm trạng rối bời không thôi , đưa nhanh tay chọt chọt vào chiếc bụng của mẹ , Hiểu Hy lại bắt đầu nghịch phá -” Bé cưng … mẹ ơi Bé cưng đòi ăn kìa mẹ … ” tay vẫn chọt chọt vào bụng cô không chịu ngưng làm Jing nhột quá lại bật cười , cô biết đứa nhóc đang đói bụng đòi ăn là Hiểu Hy chứ không phải bé cưng trong bụng cô . Lại ôm chầm lấy con vì sự tinh nghịch của bé , Jing mỉm cười , đưa mắt mình nhìn thẳng vào mắt con . Cô cố gắn cất giọng với khoé mắt rưng rưng

-” Con … nhớ mẹ không ? Hiểu Hy …. !” và như chăm chú nghe thứ âm thanh thều thào nhỏ xíu phát ra từ làn môi tái nhợt của cô , con bé bật cười nhảy dựng lên

-” Mẹ gọi Hiểu Hy rồi … Hiểu Hy nhớ mẹ , nhớ bé cưng .. nhớ Cha nữa … Mẹ ơi Hiểu Hy muốn gặp Cha … ” lại nhìn thẳng vào đôi mắt cô , đôi mắt bé con thơ ngây kia đâu hiểu rằng giờ cứ nhắc đến tiếng Cha ấy lại làm cô hồn phách như tiêu tan , tâm trí rối bời , để trấn an con , cô khẽ gật đầu rồi cô hôn nhẹ lên mái tóc dài của Hiểu Hy , làn tóc  thơm ngát và ngọt dịu đầy thuần khiết .

-” Cô Ning Jing , có hoa gửi tặng cô … ” một cô y tá đi nhanh vào chỗ Jing định đưa cô , thì Hiểu Hy đã nhanh tay chụp lấy trước , Jing không bíêt con bé có hiểu gì về bệnh tình của cô hay không , nhưng cô cứ định làm gì là nó làm trước giúp cô rồi , mặt Jing chau lại nhìn con , nó già trước tuổi chăng ?

-” Mẹ ơi … Có chữ nè mẹ … M … ” Con nhóc nhanh tay bóc tấm thiệp nhỏ ra trước mặt cô , và đúng như con bé nói , chỉ vỏn vẹn 1 chữ M . Giờ cô cũng hiểu người gửi hoa cho cô là ai .24 bông hồng như muốn nói lên rằng ” Tôi luôn nhớ những phút giây trìu mến mà em bên cạnh tôi. Em biết không, 24 giờ/ngày tôi không thể nào quên được em”. đầu Jing như bắt đầu quay cuồng , tâm trạng lại hỗn loạn , là anh ta sao ? không phải anh ta cứu sống cô là để hành hạ cô tiếp sao ? không thể nào , không thể nào là anh ấy … thật sự người cõng mình suốt quãng đường dài ấy là anh ta sao ? anh ta thả mình đi rồi còn giúp mình chạy thoát sao ? không thể nào , cái tâm hồn quỷ dữ kia … không thể nào … đôi mắt chan chứa đầy lệ , tim Jing đau nhói bóp nghẹn . Giọng Hiểu Hy bật lên khiến cô bừng tỉnh

-” Là Cha đó mẹ … là Cha đó … ” vẫn cái vẻ mặt hớn hở và chất giọng trong trẻo bé thơ ấy , mà lại làm Jing càng nhói lòng hơn , tựa sát người vào con Jing nghẹn ngào nhỏ giọng

-” Sao … con biết ? ”

-” Lúc nãy trên Xe Hiểu Hy thấy mà , Cha ở cửa hàng Hoa bên dưới kia … M … là Cha mà …. ” vẫn như một tên trộm rình mò chuyên nghiệp , đôi khi những thứ Hiểu Hy thấy được nghe được ngay cả người lớn như cô cũng phải giật mình . môi Jing run run , là anh ấy thật sao ?

Đâu ai biết được người tặng đóa hoa ấy đang mỉm cười đầy hạnh phúc , và mỗi ngày vào mỗi buổi sáng , Jing đều nhận được bó hoa xin lỗi của anh , vẫn 24 bông hồng ấy , vẫn trái tim chân thành ấy …

1 Tuần sau đó , Căn phòng bệnh của cô đầy ắp những đóa hoa hồng ,

-” Hiểu Hy , đừng nghịch nữa con , ngửi hoa mãi như thế không chán sao hả ? ” vẫn giọng nói nhỏ nhẹ ngọt ngào của mình , Jing như hồi phục rất nhanh , làn da cô đã đã trở lại như xưa vì mỗi ngày đều ngâm mình trong thứ thuốc của Khứ Bình , lại còn có phần đẹp hơn trước vì lớp da mới .

-” Mẹ ơi , Hiểu Hy muốn ăn bánh cốm … ” Con bé chòi cái bụng tròn trĩnh kia leo nhanh lên giường cô , nhưng mãi vẫn không lên được vì chướng ngại vật to quá . Jing đưa tay nhẹ nâng con lên , tay cô giờ có thể cử động bình thường những vết bầm vết hằn sâu đã dần tan . Đôi khi thấy đau nhưng chỉ với cường độ nhẹ chẳng là gì nữa , mỉm cười nhìn con Jing cất tiếng

-” Tí Chú Hạo Dân hay Dì Thu Thiền đến , ẵm con đi mua nhé ”

-” Hiểu Hy muốn đi cùng mẹ … ” chu môi nhăn mặt con bé nũng nịu làm cô mỉm cười say đắm nhìn con , còn gì hạnh phúc hơn nhìn kết quả tình yêu của cô và Ming lớn lên từng ngày

-” Được rồi , lấy dép lại cho mẹ , mẹ ẵm con đi mua … ” dứt câu thì con bé tuột ngay xuống giường chui chui vào kẹt giường tìm dép cho cô , Jing lại la con -” Dép mẹ làm gì bên trong đó hả con bé kia ? con lại giấu đúng không ? ”

-” Không có , là Dì Thu Thiền kêu Hiểu Hy làm thế mà mẹ , không để mẹ trốn đi … ” vẫn còn chui tuốt dưới sàn giường giọng con bé oang oang

-” Cái gì mà mẹ trốn đi hả ? mẹ chỉ chê mùi khó chịu ra ngoài hóng mát tí thôi ! có cả Hiểu Hy đi cùng mà , con thật là !” một lúc thấy con bé chui ra với mái tóc bùi nhùi Jing lại bật cười nhìn cái mặt của con -” Sao con giống con mèo vậy hả ? thật hết cách mà ! đến dây mẹ chải tóc lại !” kéo nhanh con vào lòng mình , Jing sửa soạn lại cho con , rồi 2 đứa nắm tay nhau đi mua .. cốm , đoàn vệ sĩ 4 người vẫn theo sát cạnh . Và rồi …

- Cha kìa mẹ …. ” Hiểu Hy nhảy dựng chạy nhanh đến bên Ming , khi vừa bước ra khỏi cửa phòng bệnh thôi lại bắt gặp ngay anh ở đó , phải chăng ngày nào anh cũng đứng đây ? Jing nhẹ cúi mặt xuống tránh nhìn vào anh rồi cô lại mắc bẫy mà đi theo anh lần nữa . Hiểu Hy rối rít trên tay Ming -” Cha ơi … Cha đến thăm mẹ à ? Cha thăm Hiểu Hy và bé cưng à ? Cha ơi … ”

-” Ừm … Cha thăm Hiểu Hy và Bé cưng … ” nhỏ giọng anh nhìn sang con rồi nhìn sang ” bé cưng ” đang đứng bên kia , cô đã quay mặt đi tránh ánh mắt anh . Anh không rõ Hiểu Hy có phải con anh không , nhưng anh yêu nó , thương nó , muốn ngắm nhìn nó cũng giống như muốn ngắm nhìn cô vậy ,

-” Cha ơi … đưa con đi mua cốm nhé Cha … ” nhìn vào anh con bé nói nhanh , chờ anh gật đầu rồi lại xoay sang cô -” Mẹ ơi … đi cùng Hiểu Hy … ”

-” Mẹ thấy hơi mệt , mẹ vào nghỉ chút … con đi với Cha đi …. ” vẫn không nhìn về phía anh , cô bước nhanh vào trong , những người vệ sĩ kia định bước theo Ming thì đã bị cô bảo vào trong với cô . Jing muốn Hiểu Hy có được một chút hơi ấm từ Cha nó , chút cảm giác an toàn hạnh phúc khi ở cạnh Cha như xưa kia . Ming biết không thể đòi hỏi gì hơn nơi cô , Anh không hề ngờ đến việc cô đã không nói gì với cảnh sát về việc anh bắt cóc và hành hạ cô . Phải chăng cô ấy thật sự thuần khiết dịu dàng như anh thường cảm nhận . Ming mỉm cười ẳm bé Hiểu Hy đi mua bánh cốm theo ý con .

-”Hiểu Hy còn nhớ Cha sao ? ” Anh mỉm cười nhìn bé con với chiếc váy ngắn củn cùng cái quần thun ôn sát , cái áo ngắn cũn lại lòi rốn ra khoe cái bụng tròn trĩnh no nóc -” Ai mua đồ cho con vậy hả ? toàn khoe bụng thôi !” Ming bật cười lớn 1 tay ẵm con , 1 tay sờ chiếc bụng bé xinh của nó

-” Là Cha mua mà … ” con bé chau mày nhăn mặt nhìn chằm chằm vào anh , nó lại chu môi nói tiếp -” Cha quên Hiểu Hy rồi , đồ Hiểu Hy toàn Cha mua thôi , Cha chỉ nhớ cô Lý Oa với bé cưng của cô ta thôi , Hiểu Hy về với mẹ … !” với khoé mắt rưng rưng con bé tuột nhanh ra khỏi vòng tay anh , toan chạy đi về hướng phòng mẹ với đôi mắt dàn dụa nước . Ming vội chụp lấy bàn tay bé xíu ấy

-” Cha xin lỗi , Cha chỉ đùa với Hiểu Hy tí thôi mà … Cha ẵm con đi mua bánh cốm … đừng khóc con !” vuốt nhẹ đôi má đẫm nước kia , anh bế nhanh con lên tim như se lại . Bước nhanh vào cái siêu thị nhỏ của Bệnh Viện , anh đặt Hiểu Hy xuống cho bé chọn những món ăn mà bé thích , tay xách chiếc giỏ hàng bé tí dành cho trẻ em , nhìn Hiểu Hy trông thật tức cười vì như cái giỏ ấy cứ cấn cấn tưng tưng trên chiếc bụng đưa ra của nó . Tiếng điện thoại reo vang , Ming bắt máy nghe …sau một hồi alo anh không nghe được giọng ai bên kia đầu dây cả, đến khi quay người nhìn lại thì Hiểu Hy đã biến đâu mất rồi .

Nơi căn phòng bệnh kia , Jing ngã người môi lại mỉm cười nhớ lại ,khi thấy đôi mắt anh nhìn con tràn đầy tình yêu , rồi cả đôi môi ríu rít của Hiểu Hy khi trong vòng tay Cha nữa con bé thật đáng yêu . Vừa định chợp mắt thì như nghe được tiếng khóc gọi mẹ của con , Jing bật nhanh người dậy nhìn ra cửa sổ nơi có tiếng thét của Hiểu Hy

-” Cha ơi … mẹ ơi … ” tay bám chặc lấy tấm lưới quảng cáo lớn trên sân thượng kia , con bé đang cheo meo khóc thét đầy sợ hãi , chân vẫn chống lên thanh sắt chìa ra kê tấm biển quảng cáo , Hiểu Hy vẫn không ngừng gọi cô và Cha . Jing hoảng hốt chạy thật nhanh lên sân thượng , các vết thương nơi chân của cô bắt đầu đau nhức . Tim đau thắt lại , ai đã vứt con cô xuống từ tầng thượng ? là ai ? lỡ như con bé không vướng lại và bám nhanh vào tấm lưới quảng cáo kia , thì nó sẽ ra sao ? Tay chân run run không dám nghĩ tiếp , Jing cố lao người thật nhanh ..

Ming chạy nhanh lên hướng có tiếng khóc Hiểu Hy , cùng lúc Jing vừa lên tới , thấy được anh và cô đứng bên phía đối diện Hiểu Hy lại bật khóc lớn hơn

-” Cha ơi cứu con … mẹ ơi … Hiểu Hy sợ quá … ” tay bám chặt lấy tấm lưới quảng cáo , chân chống mạnh móc vào thanh sắc để người khỏi đu đưa lắc mạnh theo luồng gió Hiểu Hy khóc thét lên mỗi khi cơn gió lại lướt qua .

-” Cha ra ngay , bám chặc vào Hiểu Hy … ” Ming nhanh chân hơn , anh vừa toan phóng ra thì có cánh tay như ghì chặc lấy anh . Ming xoay nhanh người lại -” Lý Oa … em làm gì ở đây ? ” anh vùng mạnh tay ra khỏi người cô , nhưng anh cũng sợ mạnh tay quá vì cô ta đang có thai ,

-” Mẹ đây …  Hiểu Hy đừng khóc , nín đi con ……. ” Jing nhìn cảnh tượng trứơc mắt thật chướng tai gai mắt cô , tim cô buốt nhói liên hồi , đúng rồi , đứa con trong bụng của cô ta với cô ta mới là gia đình hạnh phúc của anh . Vì chút hạnh phúc hão huyền mà cô suýt quên mất thân phận hiện tại của mình là gì , 1 tuần nữa cũng đến ngày 2 người kí giấy ly hôn rồi còn gì .  mắt đẫm đầy nước , môi tự cười khinh chính mình .Bỏ mặc sự can ngăn của các vệ sĩ , Jing lao nhanh ra phía lan can nơi có thể với tay đến bên Hiểu Hy .Jing biết con cô cần thứ gì , đôi mắt bé nhỏ kia luôn nhìn về hướng Cha và mẹ nó , thứ nó muốn là tình cảm nơi họ chứ không phải sự giúp đỡ của những người cận vệ kia . Cô muốn chính tay mình cứu lấy con . leo nhanh ra ngoài , tay cố bám chặc lấy thành lan can , Jing bước đi thật nhẹ , nhưng cũng đủ làm những miếng gạch mục vỡ rơi nhẹ xuống bên dứơi , khiến những người đứng xem cứ hét lên mỗi khi thấy cô nhẹ nhàn bước đi . Các vệ sĩ bắt đầu chia nhau ra , tìm dây dài để thả xuống nơi cô

-” Đừng … ” Ming hét lên lao nhanh ra khỏi Lý Oa , anh xô mạnh làm ta bà té xuống . Ming lại giật bắn người nhìn lại bà Ta đang ôm bụng giả vờ đau , vừa nhăn mặt bà ta cất giọng tội nghiệp

-” Anh đừng đi , đừng bỏ em … ” kế hoạch đã thất bại khi Ming lên tiếng , nhỏ nhẹ cố gằn giọng

-” Em ngồi đó nghỉ đi …. ” xong anh lại lao nhanh về hướng Jing .

Cô giờ đang ngồi bên mép lan can cách Hiểu Hy chỉ 1 cánh tay , nhưng với mãi không đến được hướng con bé

-” Hiểu Hy đừng sợ … mẹ leo qua với con nhé …. ” Jing nhỏ giọng , cố đưa một chân mình thật dài bước sang thanh sắt kia . Rồi cô như chết sựng người vì câu hỏi của con bé

-” Cha không còn thương Hiểu Hy đúng không mẹ ? Cha thương cô ta hơn ! ” như những gì cô nghĩ , đôi mắt bé con ấy luôn theo dõi từng hành động của Cha và mẹ nó , khoe mắt như lại rưng rưng , Jing nghẹn lời

-” Ngoan để mẹ sang với con , Cha sẽ đến ngay mà , Hiểu Hy ! ” nói xong cô cố nhón chân mình cùng một cánh tay với sang hướng Hiểu Hy , tiếng la hét bắt đầu vang vọng bên dưới khi thấy tay Jing cứ bám trượt thanh sắt ấy . Jing bật khóc vì sự bất lực của mình , môi cô mím chặc lại , giờ đến 1 thanh sắt mà cô cũng không thể bám chắc lấy , có khác gì kẻ phế nhân ?

-” Mẹ ơi đừng khóc , Hiểu Hy không sợ nữa… mẹ ơi … Cha đến kìa … ” nhìn về hướng Ming đang được thả người xuống bởi sợi dây cột quanh ngừơi , anh đu ngang giữa cô và Hiểu Hy .

-” Hết chuyện rồi con … ” Ming mỉm cười đưa tay bế gọi Hiểu Hy vào lòng , anh ôm bé rồi ra hiệu cho người đưa lên . Jing giờ như mắc kẹt lại , tay chân cứ cứng đờ vô dụng , không thể làm được gì nữa . Rồi cũng là anh được đưa xuống , đưa tay ôm choàng lấy cô , anh ôm chặc lấy bờ vai mỏng manh với làn hương thơm ngát ấy rồi ra hiệu kéo anh lên . Jing vẫn ngập ngừng hoang mang , không muốn ngửi lấy làn hơi từ anh toả ra . Không biết vì sợ hay vì cô không thể tự kềm chế mình được rồi sẽ ôm choàng lấy anh .

Thấy Ming vẫn loay hoay bên cạnh Hiểu Hy hỏi con về chuyện lúc nãy ai bắt con đi , Jing không muốn đến gần anh nên lẳng lặng tránh ra xa , cô đứng bên phía cổng nơi để chiếc thang bộ để hít thở vì phía Ming người bu đông mịt . Rồi thì Lý Oa từ đâu đi tới , xô mạnh Jing xuống cầu thang . Và như bất chợt giật mình , tay chân Jing nhanh chóng xiết chặc lấy thành cầu thang cô hét lên

-” Cô làm gì vậy ? ” nghe tiếng thét của Jing thì mọi người bắt đầu ùn ùn chạy đến , Lý Oa chợt mỉm cười xảo trá nhìn cô rồi tự thả người rơi xuống cầu thang trước cặp mắt đầy hoảng sợ pha chút ngỡ ngàng của Jing , Lý Oa hét lớn

-” Cô điên à … ” như chửi vào Jing rồi lăn nhiều vòng té mạnh xuống cầu thang , máu bắt đầu tuông ra đầy sàn trước sự sợ hãi của Jing , cô bám chặt lây thành cầu thang tay chân run run , cô ta định hại cô sao ? tự giết con mình để hại cô sao ? chưa kịp định thần thì ngước nhanh lên cô bắt gặp ngay ánh mắt đầy căm phẫn của Ming nhìn cô ” bốp ” tay anh tát mạnh vào mặt cô với bàn tay rắn chắc đau đến túa máu chảy một vệt từ môi , Jing giật bấn người bật té ngã nhìn anh với đôi mắt hoảng loạn . Ming hét với giọng đầy căm phẫn như rằng cô là kẻ sát nhân

-” Cô làm gì vậy hả ? ” rồi phóng nhanh xuống bên dưới ẵm sốc Lý Oa trên tay chạy nhanh đến phòng cấp cứu để Jing nơi đây vẫn còn bàng hoàng , cô vẫn chưa định thần nổi chuyện gì đang xảy ra . Cô giết người sao ? giết đứa bé kia sao ? không phải vậy , là cô ta mà , chính cô ta tự ngã rồi còn mỉm cười trêu ngươi cô mà ? không thể nào , sao lại có người mẹ giết chết con mình để trả thù …. không đâu … vẫn còn bối rối giữa bao nhiêu cảm xúc , Jing càng bàng hoàng hơn khi máu từ khoé môi cô túa ra đau rát , tay chân rụng rời , chiếc bụng đau nhói , chuyện gì đang xảy ra ? anh đã tát cô sao ? là Ming tát cô sao…. mắt đẫm lệ Jing dần dần ngất đi … cô vẫn còn nghe tiếng Hiểu Hy khóc thét lên khi thấy Cha đánh mẹ nó . vẫn cứ văng vẳng âm thanh trẻ thơ tội nghiệp ấy bám lấy tâm trí cô -” Cha là kẻ xấu …. mẹ ơi …”

Tình Ngàn Năm – Chương 36 : Con Tim Lên Tiếng

Chương 36 : Con Tim Lên Tiếng

-” Ai cho phép cô chết hả ? tôi đã nói là phải hành hạ cô sống không bằng chết mà , tỉnh dậy mau … ” Ming hét lớn , tay anh lắc mạnh người cô , mắt anh giờ đong đầy nước , không biết vì sao mà anh lại thế này , đau xót cho 1 kẻ giết hại anh sao ? Mùi hương nhẹ nhàn êm dịu kia lại lướt nhẹ qua anh , càng khiến tim Ming nhói đau -” Cô có nghe không hả ? tỉnh dậy … ” Ming lại càng lắc mạnh hơn tâm trí anh như hoảng loạn không thể phân biệt được gì nữa . Cho đến khi đôi môi cô ráp kia bắt đầu run lên , rất khẽ nhưng đủ để Ming lấy lại bình tỉnh cho mình , cô ấy còn sống , vẫn chưa chết được . Định bế nhanh cô đi thì anh bàng hoàng với sợi dây trói kia , giờ anh đã hiểu vì sao cô ấy không đi được nơi đâu khác ngoài việc nằm phơi xác nơi đây . Một sợi dây trói chặt tay chân cô ấy ngược ra sau thì anh đã biết rõ , nhưng anh không nghĩ rằng đoạn dây thừa ra kia lại quấn chặt vào mỏm đá bên dưới , khiến cô ấy không thể nào di chuyển . Ming đau đớn hét lên với vẻ mặt đầy phẫn nộ

-” Kẻ nào ? kẻ nào trói cô ấy vào mỏm đá hả ? ai cho phép các người làm vậy ? bọn khốn …. ” nước mắt Ming cứ chảy tràn mãi không thể ngừng khi anh cố sức dùng tay tháo dây trói ra mãi vẫn không được , nó xiết chặt quá , đến nổi tay chân cô ấy rướm đầy máu và hằn những vết thương thật sâu . Bật nhanh người dậy anh chạy nhanh về hướng chiếc chuyên cơ kia , không kịp để bọn cận vệ phản ứng anh giáng vài cú đấm thật mạnh vào mặt chúng , anh cũng chẳng biết anh đã đấm vào tên nào nữa -” Mau tìm cây dao , nhanh …. ” Ming vừa dứt câu thì đã có tên móc nhanh trong túi mình ra đưa Ming với bàn tay run run , tay kia hắn ôm lấy mặt mình vì còn đau bởi cú đấm của anh . Ming lại vội vàng chạy nhanh về hướng cô

-” Không sao rồi , đã không sao rồi …. ” đưa dao rọc đứt từng đoạn dây trói mà Ming như đứt từng đoạn ruột , tay chân cô ấy rướm đầy máu , thâm tím ửng đỏ , trông chúng như không còn chút sức sống nào . bế nhanh cô đến con suối gần đó , Ming bước thẳng xuống giữa dòng ngâm người cô giữa dòng nước mát lạnh ấy , anh cũng không quên đưa tay múc nước cho cô uống . Đôi mắt kia vẫn chưa mở ra được , nhưng như cảm nhận được dòng nước mát chảy vào miệng mình , Jing đã cố nuốt nó. Thấy thân thể cô như mềm lại sau một hồi lâu ngâm mình dưới nước và đôi môi kia đã không còn khô ráp như lúc nãy . Ming ôm chầm lấy gương mặt ấy cảm nhận hơi thở của cô phà nhẹ vào mặt mình , bế nhanh cô vào chuyên cơ , anh gọi người mang canh ra . Ming đặt cô nằm dài lấy chiếc gối nhỏ kê đầu lên cao . Anh cố đút từng muỗng canh vào nơi đôi môi ấy . Có lẽ cô ấy đã tự cắn môi mình để uống lấy máu để thoát khỏi cơn khát . Người ta có thể nhịn đói nhiều ngày , nhưng không thể nhịn khát quá lâu . Ming tim như nhói đau nhìn làn môi đầy quyến rũ ấy giờ toàn vết thương rướm máu nứt nẻ khô cằn .

Vừa lúc chén canh cạn hết thì cũng là lúc đôi mắt kia choàng tỉnh , cô ấy đã đủ sức để mở nhẹ đôi mắt của mình , nhưng sao giờ thấy như nó rất yếu ớt và vô hồn , đôi mắt cô ấy vừa chập choạng nhìn thấy anh . Thoáng lên trong đôi mắt là sự sợ hãi tột cùng , nước mắt tuôn rơi , đầu lắc mạnh , cố nâng đôi tay đầy vết xước cùng những vết bầm hằn sâu vào da thịt , Jing bật người dậy trong sự gắn gượng yếu ớt , cô bắt đầu bỏ chạy , nhưng không chạy được với đôi chân như tàn phế kia , những ngón tay cô giờ cũng như kẻ tàn tật , không chút phản ứng . Rơi mạnh xuống sàn máy bay , cô cố bò thật nhanh tránh xa khỏi con người đáng sợ kia , nước mắt cứ mãi tuôn rơi đầy khiếp đảm , đôi môi run run không nói nên lời chỉ còn những tiếng ú ớ đau đớn .

Còn gì đau đớn hơn chính người cô yêu lại bắt trói cô lại bỏ rơi nơi hoang đảo . Kêu trời , trời không thấu , kêu đất , đất không hay . Nằm giữa tảng đá với cơn rét từng đêm cứ bám lấy quanh cô , rát buốt đến từng hơi thở , đói khát và sự oi bức giữa ngày nắng gắt không chút gió , nắng lan vào tản đá kia như muốn đốt cháy từng mảng da thịt nơi cô . Tay chân giờ như kẻ tàn phế , không còn cảm giác , không chút sức lực . Hoảng loạn đau đớn … đôi lúc như muốn tìm đến cái chết , nhưng cô vẫn còn Cứ Nhi , còn Hiểu Hy …. cô chết đi ai sẽ lo cho chúng ? anh ta ? hay bà Lý Oa kia ? Nhưng giờ thì sao ? sống rồi , cô chỉ muốn chết thôi , tay chân cứ như kẻ bất lực không làm gì được nữa , càng không múôn bất kỳ ai thấy được bộ dạng cô lúc này … Đầu vẫn lắc mạnh , tay chân cứ cố bò thật nhanh ra khỏi chiếc chuyên cơ ấy , ra khỏi cái thế giới của anh ta .

Nhìn Jing đau đớn , anh càng đau đớn hơn , anh biết phải làm sao ? đang trong tâm trạng đầy bối rối thì tên tùy tùng lên tiếng

-” Giám Đốc không thể để cô ta lộ diện được , càng không thể đưa đến bệnh viện , tung tích cô ta bị bại lộ . Giám Đốc sẽ phải chịu trách nhiệm trước pháp luật vì tội danh cố ý giết người ! Tôi e … ” chưa kịp nói hết thì đã bị Ming cắt ngang

-” Đừng nói thêm nữa , mau tìm nhanh 1 tên bác sĩ đến đây !”. Ming lao nhanh đến bế sốc cô trong vòng tay mình , trước khi Jing rơi xuống đất từ chiếc chuyên cơ của anh . Anh bước nhanh khỏi máy bay rồi nói tiếp -” Đi nhanh lên … tìm cho được tên bác sĩ giỏi và biết kín miệng …. “.

Đưa nhanh Jing vào hang với sự vùng vẫy chống trả quyết liệt của cô . Ming dọn nhanh chỗ bên góc phiến đá to kia rồi đặt cô xuống . Anh bước lùi ra xa , ngồi nơi phiến đá đối diện để cô bớt hoảng sợ khi nhìn thấy anh . Đôi môi kia cứ run run sợ hãi , đôi mắt vô hồn đầy sự hoảng loạn cùng căm phẫn . Cô ngồi gập người ôm lấy đầu gối , đôi bàn tay kia vẫn không hề cử động được gì . Nước mắt vẫn cứ tuôn tràn mãi trên khoé mi

Lúc nãy ở bên ngoài anh có thấy vài cây lê rừng , quả chín mọng . Ming bước nhanh ra ngoài hái vài trái mang vô . Khi anh tiến đến gần cô thì lại nghe tiếng thét hoảng loạn từ đôi môi kia , anh càng bước tới thì tay chân cô ấy càng cố đẩy lùi trong đau đớn đến muốn áp sát vách đá , tiếng thét lớn , tiếng khóc càng lớn hơn , đôi mắt chứa đựng đầy sự uất ức và đau đớn . Tim Ming như nhói đau đến bóp nghẹn , khoé mắt anh giờ đã ửng đỏ . Anh đã làm gì khiến cho một cô gái đầy sức sống có nụ cười đẹp như vị thánh nữ kia lại hoá thành 1 kẻ tàn phế với tinh thần đầy hoảng loạn này . Đặt nhanh mấy quả lê xuống trước mặt cô , anh bước lùi ra xa , nhưng anh cũng quên rằng tay cô ấy không còn cầm lấy được nữa . Anh lại đang đùa cợt với nỗi đau của cô ấy chăng ? tựa đầu vào vách đầy đau khổ , mắt vẫn không hề rời khỏi cô  . Jing vẫn ngồi nơi đó bất động với đôi mắt đầy đau khổ

Vài giờ sau thì bác sĩ cũng đến , và như thấy được sự ân cần cùng những dụng cụ y khoa của ông ta , cô ấy biết ông ta đang tìm cách cứu cô ấy , cứu đứa con trong bụng cô ấy . Nằm dài trong sự yên lặng , đôi mắt Jing vẫn chăm chú nhìn vẻ mặt của ông ta khi nghe nhịp đập nơi bụng cô .

-” Đứa trẻ không sao , chỉ có người mẹ quá suy nhược vì bị bỏ đói và tra tấn tinh thần lẫn thể xác lâu ngày nên tâm trí không ổn định , tinh thần hoảng loạn . Tay chân vì vết thương xiết chặt quá sâu , tôi nghĩ nên đưa cô ấy vào bệnh viện càng sớm càng tốt để kiểm tra thật kỹ . Còn không thì cố gắng xoa thứ thuốc này lên những vết thương đó , tuy hơi đau rát nhưng còn đỡ hơn là trở thành kẻ tàn phế cả đời !” nói xong ông ta đưa ra chai thuốc , Ming nhanh tay nhận lấy rồi tiễn ra phi cơ , vì cũng rõ là bác sĩ ” chui ” nên có cách hối lộ ông ta bằng bộn tiền là ổn .

Bước trở về hang đá , Ming tay cầm theo cái gối và cái chăn lớn , cùng một người nữa bưng cả mâm đồ ăn đi theo sau anh . Đặt nhanh mâm cơm xuống trước mặt Jing , anh ta bỏ đi ra ngoài . Ming biết nếu anh vội vàng đến gần , thì cô sẽ càng hoảng loạn và khóc thét , đưa nhanh lọ thuốc ra trước mặt mình , anh chỉ vào nó như ra hiệu với cô , anh có ý tốt . Jing vẫn ngồi rút trong vách với đôi mắt đẫm lệ , bác sĩ nói rằng cô sẽ tàn phế sao ? Cô không còn có thể đưa tay nựng đôi má phún phín tròn trĩnh của Hiểu Hy nữa sao ? không thể ẵm con đi dạo khắp các công viên vườn thú hay siêu thị như ý thích của con bé ? Còn Cứ Nhi nữa , khi sinh con ra cô sẽ làm gì để bế được con ? trái tim đau đớn , lòng se thắt lại , cô thật sự không muốn nhìn thấy anh nữa . Không muốn nhìn thấy kẻ mang cái thân xác của người cô yêu , nhưng có linh hồn một quỷ dữ ….

Để  yên cho Ming xoa thuốc lên từng vết thương đau rát thâm tím rướm đầy máu của mình , Jing như cố chịu đựng , nhưng dần dà vết thương như rát buốt khiến cô khóc nấc trong sự đau đớn tột cùng . Tay anh cứ run run , tim se thắt lại khi chạm nhẹ vào từng vết thương nơi cô , mùi hương ấy lại toả ra thơm ngát cả hang đá , giờ anh cũng xác nhận được từ mái tóc cô , hương thơm thật dịu ngọt êm đềm .

Suốt nữa tháng anh đã nhốt cô nơi hang đá ấy , Ming cũng ở luôn bên cạnh cô nhìn ngắm cô chìm vào giấc ngủ  , say sưa đút cô trong từng bữa ăn , giúp cô ra tắm bên bờ suối . Những thứ ấy cứ như với anh vốn rất thân thuộc rồi vậy , phải chăng khi xưa tại nơi đây anh đã từng làm những việc ấy ? Nhìn ngắm mãi anh không tìm được ở nơi cô sự giả dối . Đôi mắt vẫn nhìn anh đầy căm phẫn kia , nhưng đôi lúc anh đã thoáng cảm nhận được nơi đôi mắt ấy lại đầy ắp tình yêu và sự chân thành . Sau nữa tháng xoa thuốc thì giờ đây cô đã đi lại được rồi , tuy chỉ là những bước nhỏ chậm chạp và nặng nề , nhưng ít ra cũng có chút tiến triển khả quang . Đôi tay cô giờ cũng có thể cử động nhẹ , cô có thể cầm lấy quả lê rừng tự ăn được rồi . Lòng anh như rộn lên vui sướng mỗi khi thấy cô có chút tiến triển mới . Ming cũng nhận ra rằng anh rất yêu cô , yêu đến từng ánh mắt buồn não ruột , yêu đến từng cái run khẽ của đôi môi . Chỉ cần đứng từ xa nhìn cô cũng đủ làm anh vui rồi …

-” Jing … đâu rồi ? ” Ming hốt hoảng chạy khắp quanh hang đá nhưng vẫn không thấy cô đâu . Mới mờ sáng thôi , cô ấy có thể đi đâu chứ ? nhìn lại nơi phiến đá lớn cô hay nằm , Ming không thấy cả chiếc chăn bông với mấy quả lê anh hái hôm qua cho cô . Ming giật mình hoảng hốt -” Bỏ đi rồi sao ? ” anh liền phóng thật nhanh ra hướng chiếc phi cơ , kêu bay lên cao để anh tìm kiếm cô . Đêm qua có lẽ canh lúc anh ngủ say cô ấy đã bỏ trốn .

Quay một hồi lâu trên không trung kia , cuối cùng cũng dò ra được nơi Jing . Anh ra lệnh thả dây cho mình leo xuống giữ chốn rừng núi chênh vênh . Núp nhanh vào mép đá anh xem cô làm gì . Cô ấy vẫn vẻ mặt không chú khí sắc kia , ảm đạm mệt mỏi , ngồi trên mỏm đá cao , đưa tay chùi nhẹ những quả lê rừng rồi ăn , đôi tay kia vẫn còn rất đau nên cứ thấy cô ấy vừa ăn mặt lại vừa nhăn lại , dùng cả 2 bàn tay để nắm lấy quả lê . Đi cả đêm , mà chỉ được đọan ngắn thế này cũng đủ làm Ming hiểu cô chỉ bước được vài bước ngắn lại ngồi nghỉ ngơi . Đi theo cô nữa giờ , mà như rằng aanh chỉ cần ngồi 1 chỗ cũng thấy được cô đi tới đâu . Trong Ming giờ đây như không còn muốn bắt cô ấy lại nữa . Anh chỉ muốn đứng từ xa và ngắm nhìn bóng dáng ấy mà thôi .

Jing đưa tay hái xuống trái vải rừng bên đường , vẫn nhớ mãi lần Ming trêu cô , nó ngọt lắm , khiến cô ăn vào như muốn nhảy dựng trên lưng anh vì chua . Đôi mắt chợt thoáng lên niềm hạnh phúc , môi cô khẽ mỉm cười , chỉ là một nụ cười nhẹ thôi nhưng cũng đủ khiến ai kia nao lòng khi chợt thấy . Cô bóc xong vỏ rồi bỏ vào miệng ăn từng chút , vị chua ấy giờ đây sao cô lại cảm thấy ngọt lạ , vì baby làm thay đổi khẩu vị của cô chăng ? hay vì thứ tình yêu trong cô đang mong nhớ đến chàng giám đốc hào hoa đáng yêu của mình -” Em nhớ Anh … ” đôi môi run run vẫn không thể thốt nên lời . Ai biết được kẻ mang thân xác của người cô yêu kia sẽ làm gì tiếp theo , cứu cô rồi lại hành hạ tra tấn cô ? Thà rằng để mình chết đi chứ không muốn chịu đựng sự hành hạ dày vò của anh ta . Ngày nào còn Cứ Nhi và Hiểu Hy thì ngày đó cô phải sống , sống để trốn thoát khỏi cái thế giới u ám của anh ta . Cô lại cố bước đi tiếp trên đôi chân lại rướm máu của mình

Ming thấy cô ăn thứ trái kia với vẻ hạnh phúc ngọt ngào quá khiến anh cũng như vui lây , chờ cô đi khuất , anh đến hái thử 1 trái lột vỏ rồi bỏ nhanh vào miệng thì -” Sax … cô ta ăn thứ gì vậy … ” anh phun ngay ra vì cái vị chua lét của nó . Tay chân run bấn lên vì cái chua ấy còn xót lại nơi lưỡi Ming . Rồi anh cũng bật cười vì cái si khờ của mình . Yêu cô ta đến vậy sao ? không biết nữa . Rồi như giật mình anh ngó quanh -” Cô ta đâu rồi …. ? ” Ming quáng quàng phóng nhanh đi tìm thì bỗng dưng anh khựng lại bên mép đá kia , rồi anh như cố đè nén tiếng cười của mình bật ra thành tiếng anh lẩm bẩm -” Có ai bỏ trốn mà như cô ta không ? giữa trời trưa nắng lại trãi chăn ra nằm ngủ bên mép đá , cô ngốc hay giả vờ ngây thơ vậy hả ? thân thì đi đã chậm như rùa rồi … haizzz ” anh tiến đến gần cô hơn , móc trong túi ra chai thuốc nước nhỏ xíu , anh tìm cái khăn tay của mình và trút nó ra , thả nhẹ lên mặt Jing . chỉ khoảng một phút sau thấy cô chìm nhanh vào giấc ngủ say , nói đúng hơn là cơn mê . Tên sói hoang gian tà độc ác này lại gây mê con gái nhà người ta . Nâng cô lên vai mình , Ming bắt đầu cõng cô đi , anh không quên khoát chiếc chăn to lên lưng cô quấn quanh cô lại để che cái nắng gắt trên cao . Làn da bị bỏng nắng phồng rộp của cô vẫn chưa lành hẳn , sức bao nhiêu thuốc rồi vẫn không xong . Làn da đẹp thế mà giờ bị anh hại đến sạm bỏng vì nắng nóng .

Cõng cô trên lưng , Ming không hiểu vì sao tâm trạng anh lại vui vẻ hạnh phúc tràn đầy , quay đầu lại nhìn gương mặt cô đang say ngủ kiaa sao lại thân thương quá , hương thơm nơi tóc cô lại toả ra mát dịu cả thân thể anh giữa trời nắng nóng . Khi trời sụp tối cũng là lúc Ming cõng cô đến gần nơi cái làng gần đó . Anh đặt cô xuống , trãi chăn ra quấn quanh người cô . Khi tỉnh dậy để cô tự vào vậy . Sao cũng được , anh muốn để cô trở về để vào bệnh viện chữa trị vết thương , nếu cứ nhốt cô mãi nơi đây , anh không cầm lòng được . Nhìn cô khóc tim anh càng đau nhói hơn . Ming khẽ mỉm cười -” Em về đi … anh đồng ý nhận lãnh hậu quả do mình gây ra ! ” nói xong anh nép vào góc khuất gần đó chờ cô tỉnh dậy tự đi về … Nhưng … bóng dáng ai kia ? tên nhân tình trẻ của cô ? Hạo Dân ? làm sao hắn biết được nơi này ? Ming toan nhào ra đập hắn 1 trận cho bõ tức thì cũng là lúc Jing tỉnh dậy . Anh đành phải nép lại nơi ấy .

-” Em không sao chứ ? anh chờ em lâu lắm rồi !” khi thấy Jing mở mắt ra nhìn mình , Hạo Dân cât tiếng  , thấy được tên nhóc hay trêu chọc mình đang đứng trước mặt , Jing mừng đến nổi khóe mắt rưng rưng ôm choàng lấy anh . Như trong lúc vẫy vùng giữa sự sống và cái chết có một người dang tay ra cứu lấy mình . Jing không biết rằng có một đôi mắt đang dõi theo từng hành động của cô , tim anh ta đau buốt bóp nghẹn khi thấy cô dang tay ôm choàng lấy tên kia … anh đang ghen sao ? nhìn theo bóng dáng hắn ta ẵm cô lên đưa đi mà lòng anh rối bời đau khổ , hắn ta lo lắng cho từng vết thương của cô , hắn ôm lấy Jing với vẻ hối hả chạy thật nhanh thật nhanh ra hướng đường lớn để lên xe . Anh thì sao ? Chỉ biết đứng nhìn kẻ khác cướp mất đi người anh yêu . Nói rằng đứa bé trong bụng cô là con tôi sao ? chỉ toàn những lời giả dối …. giả dối … nhưng anh tin …. anh rất muốn tin …

Tình Ngàn Năm – Chương 35 : Kết Thúc Từ Nơi Bắt Đầu

Chương 35 : Kết Thúc Từ Nơi Bắt Đầu

-” Chịu ngồi yên rồi sao ? yên tâm đi , tôi không xô cô xuống dưới đó đâu … chết như vậy thì nhẹ nhàn cho cô quá rồi … ” lại mỉm cười , Ming kéo mạnh cằm cô xoay mặt Jing nhìn thẳng vào anh -” Sao hả ? Giờ hối hận rồi sao ? ” xiết mạnh cằm Jing đến ửng đỏ chờ xem phản ứng van xin nài nỉ nơi cô . Nhưng không , cô vẫn nhìn thẳng vào Ming với đôi mắt lãnh đạm lạnh lùng ấy .

-” Em chỉ mong … anh không phải hối hận khi mọi chuyện đã quá muộn màng ”

-” Cô hù tôi ? đóng nhanh cửa lại bay thẳng sang biển Hồng Kông cho tôi ! ” nhìn sang vẻ mặt cứ trơ ra của cô anh càng phẫn nộ hơn , Ming muốn xem cô lì đến mức nào -” Nói cho tôi biết , vì sao lại ám hại tôi ? sống với tôi cô không cảm thấy mãn nguyện hay sao hả ? ” hất mạnh gương mặt cô ra khỏi bàn tay anh , Ming nhìn cô chờ câu trả lời

-” Anh tin lời em sao ? ” Jing cất giọng run run đầy uất hận . Cô thật sự bắt đầu cảm thấy hận anh , lại một lần nữa anh đã nghi ngờ tấm chân tình nơi cô . Bảo cô nói ? anh sẽ tin sao Hán Vũ Đế ? nếu anh tin thì đã không như giờ đây , cô đang phải chịu sự dày vò dằn vặt của anh . Tim cô đau đến muốn vỡ mất rồi .

Ming như lặng đi vì câu nữa trả lời nữa đặt câu hỏi ấy của cô . Đúng vậy dù cô ta có nói gì đi nữa , cũng vô ích . Những gì cần thấy thì anh cũng đã thấy , những gì cần nghe anh cũng đã nghe . Giờ thì cứ theo kế hoạch mà làm thôi . Để cô ta sống không bằng chết , thân bại danh liệt . Ngồi lặng im suốt quãng đường dài , lâu lâu anh lại bất chợt nghe thoang thoảng đâu đó trong chiếc chuyên cơ này mùi hương rất dễ chịu , rất ngọt ngào , mùi hương khiến lòng anh như chùn lại giải thoát anh khỏi sự dày vò giữa cơn phẫn nộ . Nhắm mắt lại dựa vào thành ghế anh như lắng đọng trong thứ mùi hương ấy . Jing cũng vì quá mệt mỏi , cô ngủ thiếp đi . Thật lạ , vì sao cô có thể ngồi cạnh kẻ muốn giết chết cô mà ngủ say giấc đến vậy ? có lẽ vì đó là anh chăng ? người cô yêu cả đời , người cô yêu bằng cả sinh mạng mình . Anh muốn giết cô , có chạy cũng không thoát . Hận anh sao ? nghĩ là đã hận nhưng vẫn không hận được lại càng yêu anh hơn …

Lúc tỉnh dậy , Jing thấy mình đang bị trói 2 tay vào thanh gỗ ngang , nhìn cô như vị chúa cứu thế trên cây thập giá vậy . Mùi thuốc mê vẫn còn thoang thoảng bên cô . Ming chụp thuốc mê cô sao ? cố gắng tỉnh táo hơn chút nữa thì Jing càng bàng hoàng , những con sóng mạnh giờ bắt đầu vỗ ào ạt phía dưới chân cô , cố vùng vẫy để thoát khỏi ra khỏi sự trói buộc ấy nhưng không được , làn sóng vỗ mạnh và chân khiến cô đau rát . Con sóng cao quá , mạnh quá , dưới chân cô lại không hề có thứ gì chống đỡ . Giữa biển khơi sao ? cô đang bị trói nơi cây cột giữa biển sao ? không , mà là trói trên cây cột sát nơi mạn chiếc du thuyền . sóng ngày càng dâng cao , vỗ ngày càng mạnh , đau rát , cố bám chặc lấy thành gỗ Jing nâng người lên , tránh những con sóng cao bắt đầu vỗ mạnh vào bụng mình , cô hét lớn với cơn sợ hãi

-” Ming … anh điên rồi !” tay càng xiết chặt khúc gỗ Jing cố nâng mạnh mình lên , né những con sóng dữ kia cứ ào ạt ào ạt đánh thẳng vào bụng mình , tứ chi mệt mỏi , đau rát khắp người , lúc này mới nghe giọng anh cười lớn từ phía chiếc du thuyền đối diện , anh nhìn vào cô

-” Sao hả ? cảm nhận được sự đau đớn của tôi khi bị cô hãm hại rồi chứ ? từ từ mà hưởng thụ , đến khi con sóng nuốt chửng người cô thì tôi sẽ đưa cô lên mà . Cô đâu được phép chết dễ dàng như vậy !” nói xong anh lại toan bước vào trong thì nghe giọng cô như nấc nghẹn

-” Đừng … đừng để sóng vỗ vào bụng em … em đang có thai … Ming ơi … !” từng cơn sóng bắt đầu vỗ mạnh vào bụng cô rát ruốt , Jing thét lên với giọng đau đớn . Ming như xựng người lại vì tiếng thét ấy , tim anh quặn thắt , nhìn thẳng về hướng cô . Cô đang khóc sao ? khóc rồi sao ? lần đầu tiên anh thấy được những giọt nước mắt lăn dài trên đôi má ấy . Đau quá , tim anh đau quá , phải làm sao ?

-” Cô gạt tôi à ? định lừa người sao ? đừng dùng những giọt nước mắt ấy làm rối tâm trí tôi ! ” nói xong anh cố bước nhanh tránh khỏi cái cảm giác đau nhói ấy , tránh khỏi tiếng kêu đau đớn từ cô

-” Cứ Nhi … là con anh ! Ming … em đau quá …. đừng …. ” giọng Jing cứ như nấc nghẹn , cô khóc trong sự đau khổ tột cùng , cố gắng nâng người lên với chút sức lực còn lại , tránh đi những con sóng dữ kia

-” Con tôi ? hay là hoang của những tên nhân tình của cô ? ” Để lòng mình khỏi phải yếu mềm , anh bước đi thật nhanh

-” Thà anh một dao đâm chết em còn hơn …. ” giọng cô nhỏ dần rồi tắt lịm , nếu như những câu cầu xin của cô đã vô hiệu với anh rồi thì cần chi cô phải nói gì thêm nữa . Nhắm chặt đôi mắt lại , Jing nhẹ thả lỏng người cho quên đi hết mọi cảm giác đau đớn cả thể xác lẫn tinh thần kia . Và rồi như những con sóng ấy không đánh vào bụng cô nữa , mọi thứ trở nên yên ắng đến lạ thường , cô đau đến bất tỉnh rồi chăng ? hay đã chết rồi ? mở bừng mắt ra , Jing thấy mình như được nâng lên cao vẫn với tư thế bị trói chặt người . Trước mặt cô là Ming , anh đang nhìn vào nơi bụng cô như xăm soi gì đó

-” Mấy tháng rồi ? ” anh hỏi cộc lốc vẻ mặt lạnh tanh

-” Hai … ” giọng cô run run mệt mỏi

-” Vậy mà nói là con tôi sao ? tôi ngủ với cô bao giờ ? toàn tên nhân tình kia thôi ! ” nhìn chằm chằm vào mắt cô chờ câu rả lời , không hiểu vì sao tim anh cứ phải rộn lên vui mừng vì cái tin về đứa con hoang nơi bụng cô . Một chút bồi hồi , một chút hạnh phúc lại pha thêm 2 chút ngờ vực của Hán Vũ Đế .

-” Là anh bỏ thuốc em … ” Jing môi run run mắt rướm lệ nhìn sang hướng khác , cái tên chồng chết bằm ức hiếp cô quá đáng rồi , uất ức lắm

-” Đùa à ? Tôi bỏ thuốc cô ? ” anh như muốn bật cười vì đâu ra thêm cái thông tin quái đảng này , cũng muốn biết thử trước kia anh thế nào . Dù chưa hẳn tin hết vào lời cô ta , nhưng anh cũng muốn nghe thử từ đôi môi ngọt ngào như … ác quỷ ấy -” Kể tôi nghe thử xem ? ”

-” Làm sao mà kể …. ” uất ức lâu ngày dồn nén giờ khiến cô càng khóc lớn hơn , cái vẻ đáng yêu hiện giờ của anh sao giống Ming của cô quá , làm cô chỉ muốn khóc và ôm chầm lấy anh thôi .

-” Cô làm cái vẻ mặt đáng yêu này để dụ dỗ bao nhiêu tên đàn ông rồi hả ? suýt tý nữa tôi đã sập bẫy của cô rồi ! đúng là đại minh tinh mà , cô diễn hay lắm !” như đã lấy lại được bình tỉnh , Ming cố giữ lấy ý niệm ban đầu của mình , anh cười mỉa mai chính bản thân mình khi lại nhẹ dạ cả tin , đứa bé 2 tháng , anh thì mất trí đã 2 tháng rồi , nó sao có thể là con anh ? trong khi bên cạnh cô ta toàn mấy tên nhân tình trẻ -” Đưa nhanh cô ta lên máy bay , mau chuyển hướng về Ma Cau !” hét lớn rồi Ming phóng đi thật nhanh , tránh phải chịu sự ảnh hưởng bởi đôi mắt ấy .

-” Tôi đã cho người lật lại hồ sơ vụ án khi xưa cô bị bắt cóc tại MaCau và tôi đã bị ám sát rồi . Hồ Sơ đã bị đóng và kết án vội vàng , không bắt được tên hung thủ thật sự chủ mưu phía sau . Tôi đã thử nghĩ làm sao cô có thể bị bắt cóc trong khi toàn bộ Toà Nhà đã được bảo vệ chặt chẽ , trừ khi là do cô tự ý để mình bị bắt cóc . Ý Tôi là chính cô đã bày ra mọi chuyện để dụ tôi sập cái bẫy tình do cô giăng ra để rồi phải chịu trách nhiệm cưới cô làm vợ ! tôi nói có đúng không ? kẻ chủ mưu chính là cô ? ” ngồi trên băng ghế của chiêc chuyên cơ , Ming nói rõ từng chữ một với giọng cứng rắn để phán tội cho cô , nhìn sang thì thấy cô vẫn không nói gì , không phản ứng gì , vẫn trơ ra đó với nét mặt lạnh tanh . Ming hét lớn -” Sao không trả lời ?”

-” Không biết phải nói sao , vì có nói anh cũng không chịu tin !”

-” Nói thử xem ?”

-” Là anh giăng bẫy cho em mắc vào , người phải chịu trách nhiệm là em , anh ép em phải chịu trách nhiệm với anh !” nói rõ ràng từng chữ một với nét mặt thản nhiên Jing cảm thấy đầu óc cô giờ đây như quay cuồng , cả ngày rồi cô không ăn gì , bụng thì cứ đau âm ỉ vì cái vỗ đau rát của những con sóng dồn dập lúc nãy . Giờ cô không còn nghe được Ming nói gì nữa , với thân hình vẫn còn sũng nước ngồi giữa cơn lạnh của chiếc chuyên cơ . Cả người Jing giờ như tê dại , đói , khát và mệt mỏi . Cô không còn nghe được thêm gì nữa

-” Càng nói càng viễn vong … Cô tưởng cô là ai ? một con bé nhà quê mê tiền , chạy lên thành phố làm công để nuôi đứa em trai bệnh tật , vì cớ gì tôi phải bỏ thuốc cô ? vì cớ gì tôi phải giăng bẫy cô ? nực cười ! Giờ thì để cô tự sinh tự diệt vậy ! Thám Tử cho tôi biết khi xưa tại cái hang động kia mà tôi và cô từng sống qua khi bị bắt cóc tại MaCau này . Giờ thì thả cô vào chốn rừng sâu chạy thoát được hay không là do số mạng của cô an bài . Đừng trách tôi , tự mà trách bản thân cô đi !Bắt đầu từ đâu thì hãy để nó chấm dứt tại đó ! Tôi sẽ chăm sóc Hiểu Hy giùm cô , xem như làm phước cho bản thân . Dù gì danh nghĩa nó cũng mang họ Huỳnh của tôi ! Tạm biệt … !” ra hiệu cho người mang cô bỏ xuống cửa hang vái tay chân bị trói ngược về phía sau trong trang thái bất tỉnh, Ming leo lên chiếc chuyên cơ của mình rồi bay đi .

Nằm dựa người mệt mỏi , cả ngày anh cũng chưa có thứ gì bỏ bụng . Ming gọi người mang đồ ăn lên cho mình . Vừa ăn như anh chợt nhớ cái mũi hương thơm mát lúc nãy , anh hỏi người nhân viên -” Chuyên Cơ dùng loại nước khử mùi hiệu gì vậy ? ” đáp lại anh là cái cúi đầu lễ phép xong anh ta đi vào trong lấy ra chai xịt màu cam đưa Ming . Ngửi một hồi Ming cũng không ngửi ra được cái mùi hương ngọt ngào kia -” Không phải thứ này ” anh bật thốt xong vứt nhanh nó sang bên

-” Máy bay chỉ dùng có loại này thôi ông chủ !”

-” Không lẽ là mùi nước hoa của cô ta ? không thể nào , không thể thơm lâu như vậy được , cả người cô ta ước sũng nước rồi bị hành hạ cả ngày , làm sao còn loại nước hoa nào bám nổi vào cô ta . Mà cũng chả trách sao ta cứ bị mụ mị bởi mùi hướng đó . Ta đã ngu khờ hết cả một thời gian dài để sống với cô ta mà , cuối cùng để cô ta ám hại chết mà vẫn còn không hay biết

-” Máy bay về đến Bắc Kinh rồi thưa ông chủ !”

-” Được rồi , chúng ta tiếp tục công việc của mình thôi !” đeo nhanh dây an toàn thật chắc anh ngã người nhẹ nhỏm , đố cô ta sống nổi ở nơi ấy .

Văn phòng chính tại trụ sở MeiFuBao , Ming bước vừa bước đến cửa khi cô Thư Ký định nói gì đó thì đã bị anh chặn ngang -” Có gì nói sau , giờ tôi có việc cần giải quyết gấp ” vẫn thấy như vẻ mặt cô ta cứ ngập ngừng , mặc kệ Ming lại bước nhanh vào trong . Và rồi anh như bị bao vây giữa một rừng người cả cảnh sát lẫn bọn người của cô ta đứng khắp văn phòng anh .

-” Jing đâu rồi hả ? ” Thu Thiền gằn giọng run run cô cất tiếng

-” Sao tôi biết được ? ” Ming với vẻ mặt lạnh lùng bước nhanh đến chiếc ghế của anh , vẫn ngồi một cách ngạo nghễ

-” Anh đã hắn tin và gọi điện vào máy của cô ấy hẹn ra sân bay , giờ cô ấy đâu ?” Quý An Thế đến đứng trước mặt anh như muốn chất vấn

-” Các người lấy quyền gì mà xông vào văn phòng của tôi ? tôi và cô ta nói xong chút chuyện thì cô ta đã bỏ về , giờ lại đến gây sự với tôi sao ? ”

-” Chiếc Chuyên Cơ của anh đã bay sang địa phận của Hồng Kông và MaCau , anh đã làm gì cô ấy hả ?” vẫn giọng Quý An Thế bức bối

-” Chi nhánh của tập đoàn ở bên ấy , anh nói thử xem tôi đi đâu ? ” Ming cười khẩy vì cái vẻ khẩn trương của họ  ” Bốp ” cái tát tay nảy lửa , rát buốt mặt anh cùng tiếng thét đầy căm phẫn của Thu Thiền

-” Cậu điên rồi , giết Jing đi , sau này đừng kêu khóc xin cô ấy tha thứ , tên sát nhân ! Là 1 xác 2 mạng đó , là con của cậu ! vui vẻ rồi chứ  ? cảm thấy trong lòng sung sướng lắm đúng không ? cứ tiếp tục chìm đắm trong hạnh phúc với ả Lý Oa kia đi ! sống cho thật tốt để sau này có hối hận thì ít ra cũng có được thời gian sống hạnh phúc với ả ta !” nước mắt chảy tràn trên gương mặt sắc sảo của mình , Thu Thiền uất ức sao cô cứ phải chứng kiến cảnh hắn làm hại Jing trong sự bất lực thế này .

Ming giờ như chết lặng , anh sao rồi ? không rõ nữa , cái tát tai này sao quen thuộc quá , đau rát bên má , nhưng sao con tim cứ buốt nhói không yên . Lại chột dạ rồi chăng ? lại yếu mềm rồi chăng ? không biết nữa . Chỉ cảm thấy tâm trạng như quá mệt mỏi chứ không hề có chút cảm giác sung sướng hay hạnh phúc nào . Bây giờ quay lại cứu cô ta sao ? muộn rồi , 1 ngày rồi , tay chân trói chặt không ăn không uống đói khát , rồi những cơn rét lúc giữa đêm . Thú hoang quanh quẩn , cô ta sống nổi sao ? Anh không còn con đường để quay lại . Tim lại như se thắt mạnh , buốt nhói liên hồi . Cố trấn tỉnh mình sau một hồi lâu anh cất tiếng

-” Các người nói cũng nói rồi , tát cũng tát rồi ! cần gì ở đây làm gì nữa ? tìm chứng cứ đi , có chứng cứ thì hãy đến mà bắt tôi ! tiễn khách !” xua tay gọi người vào mời họ đi , Ming nhìn thẳng vào đôi mắt của từng người họ . Họ đang muốn giết anh sao ? những đôi mắt đầy căm phẫn ? nhưng lại như đau đớn thương xót cho anh ? lại cười khẩy vì những ý nghĩ trong đầu . Ming bước nhanh ra ngoài sang nhánh siêu thị bên kia đường . Anh muốn tìm xem mùi hương kia là loại nước hoa nào . Anh muốn có nó , thứ mùi hương khiến anh quên đi được sự mệt mỏi phiền muộn .

Ming càng trở nên cáu gắt hơn khi đã mất cả ngày trời cho thứ mùi hương đó mà vẫn chưa tìm ra được , quầy nước hoa cuối cùng anh cũng đã thử hết luôn rồi -” Khốn kiếp thật … ” anh như muốn gào lên trong tâm trạng hoảng loạn , Ming như sắp nổi điên với ý nghĩ cứ mãi chập chờn trong đầu anh . Hình bóng cô ta ngất lịm nằm nơi cửa hang với tư thế bị trói chặt cứ bám mãi lấy anh . Một cơn gió nhẹ thoảng qua , mùi hương ấy nhẹ nhàn lứơt qua mũi anh , tuy không ngây ngất ngọt lịm như mùi hương nơi cô ta , nhưng nó lại rất dịu rất thuần khiết và mỏng manh . Nhìn sang hướng mùi hương ấy , Ming thấy cô bé , là Hiểu Hy sao ? là con cô ta ? đôi mắt bé xinh , đuôi tóc dài thắt bím , làm môi chúm chím cùng cái bụng trắng phếu đưa cả rốn ra kia . Thời trang của bé con này bao giờ cũng hở trốn khoe bụng cả , Ming nhẹ mỉm cười say sưa nhìn theo nó . Thu Thiền đang bế nó khiến Ming càng không thể lên tiếng chỉ đứng lặng ra đó rồi nhìn chăm chú

-” Cha …. ” như bắt gặp ánh mắt của anh , con bé cất tiếng gọi , tuột nhanh khỏi người Thu Thiền rồi chạy đến bên anh . Thu Thiền thì chỉ muốn dụ bé Hiểu Hy đi lung tung để con bé khỏi khóc vì nhớ mẹ mà thôi , giờ nó gặp Cha không lẽ cô lại ngăn cản nó lại ? đứng thừ ra đó cô nhìn xem phản ứng của anh thế nào , kẻ sát nhân . Rồi trong mắt con bé sau này , anh sẽ là gì khi nó biết được chính anh là kẻ giết mẹ nó và đứa em trai bé nhỏ của nó . Hiểu Hy nhún nhảy lắc nhẹ chiếc bụng của mình lon ton chạy đến bên anh , con bé vui mừng cười rạng rỡ khi thấy anh đã nhìn vào nó , không như trước kia Cha chỉ đi ngang không thèm nhìn Hiểu Hy

-” Cha ơi …. ” Ming nhẹ nhàn ngồi xuống nhìn chăm chú vào đứa bé , tiếng gọi Cha sao ngọt ngào thân thương quá , mùi hương nơi nó toả ra thật dịu thật yên bình . Không chút do dự trong vô thức anh đã ôm choàng lấy con . Lần đầu anh có được cảm giác hạnh phúc như thế này , vẫn cái tật loi choi chòi đạp đứng không yên , Hiểu Hy nhún nhảy trong vòng tay Cha . Cái bụng bé xinh của nó cứ lúc lắc trong vòng tay anh . Ming càng choáng ngộp hơn khi đôi môi đỏ nhỏ xíu kia đặt lên má anh nụ hôn thơ ngây của nó . Môi anh giờ như run run

-” Con … không giận Cha sao ? Cha đã bỏ mặc con mà ? ” nhiều lần anh đã thấy con bé chăm chú nhìn theo bước anh , nhưng anh vẫn cứ bước đi xem như chưa hề thấy nó , chưa hề biết qua nó

-” Hiểu Hy không giận , mẹ cũng không giận Cha …. ” bám chặt lấy cổ anh con bé vô tư nhắc đến mẹ nó càng khiến tim anh đau thắt lại ,  Cô ta không giận anh ? cũng đúng thôi , vì anh mới là nạn nhân của cô ta mà ! Nhưng sao trong anh cứ thấp thỏm , đôi mắt ướt lệ của cô ấy giờ lại thấp thoáng ẩn hiện trong anh . Làm sao đây ? tâm trạng Ming đang rối bời thì Thu Thiền đã tiến tới bên Hiểu Hy ,

-” Mình về thôi Hiểu Hy , anh Kỳ Vương ( con trai Thu Thiền ) đang ở nhà chờ con về chơi kìa ! Cha có việc bận lắm , ngoan theo Dì về !” nắm nhẹ tay Hiểu Hy , rồi như một kẻ rụt rè , con bé bước chậm rời khỏi Ming , đôi mắt thơ ngây kia vẫn nhìn về anh , nó nhỏ giọng

-” Cha ở cạnh Cô Lý Oa đúng không ? Cha về với bé cưng của cô ấy đúng không ? Cha lại bỏ Hiểu Hy đúng không ? ” một loạt câu hỏi mà không ai dám cất tiếng trả lời con bé , Hiểu Hy không giãy nãy đòi Cha , cũng không khóc thét lên vì ganh tỵ với người đàn bà xấu xa kia , nó đưa tay ôm choàng lấy Thu Thiền để cô bế nó , mắt vẫn nhìn về phía anh một hồi lâu như muốn níu giữ chút hình ảnh nơi anh trong đôi mắt bé xinh kia , Ming thì như chết đứng , anh lặng đi nhìn theo dáng con bé dần khuất

-” Khoan đã … ” Ming gọi lớn , anh chạy đến gần nó hơn -” Mùi nước hoa Hiểu Hy dùng là gì ? ” anh nhìn ngay về Thu Thiền như mong có câu trả lời từ cô , cô mỉm cười cay đắng quay lưng bỏ đi , tay vẫn ẳm lấy Hiểu Hy . Ming nhỏ giọng như nài nỉ -” Làm ơn …. ”

-” Ning Jing … là mùi hương của mẹ nó ! ” không hề quay đầu lại , cất tiếng vọng ra rồi cô cũng bỏ đi luôn . Để anh nơi đây môi cứ run run hoảng loạn

-” Nhãn hiệu Ning Jing ? là di truyền sao ? Là mùi hương từ cô ta sao ? không thể nào , sao mình lại …. lại như yêu tha thiết cái mùi hương ấy , mùi hương mang lại sự yên bình , hạnh phúc . Mùi hương ngọt dịu xa xăm xoá tan sự ưu phiền mệt mỏi . Tại sao lại toả ra từ thân thể kia ?  lao người vun vút như tên bắn , Ming gọi nhanh chiếc chuyên cơ cho mình , anh cần lời giải đáp từ chính chủ nhân của mùi hương ấy . Chỉ mong sao cô ta vẫn chưa chết sau 2 ngày đói khát nơi chốn rừng sâu .

Ming cảm thấy bàng hoàng hơn khi từ trên cao nhìn xuống , cô ấy vẫn nằm trong tư thế bị trói chặt ấy , vẫn nơi cửa hang ấy . Sau 2 ngày đêm lạnh lẽo đói khát ? sống nổi sao ? Ming tay thân run rẩy , anh đau đớn như muốn kêu gào tên một ai đó , nhưng trong anh lúc nào cũng ẩn hiện 2 từ Ning Jing . Gào thét gọi tên cô ta ư ? anh điên rồi , điên mất rồi … từ nơi chiếc máy bay hạ cánh . Ming thật sự như một kẻ điên , anh lao nhanh cắm đầu chạy về nơi phơi cái xác người con gái ấy . Bờ môi run run nghẹn ngào , anh muốn khóc sao ? sao phải khóc ? vì sao lại khóc ? trong cơn đau vật vã suốt mấy tháng trời kia anh đã không khóc cơ mà ? vì sao giờ đây anh lại khóc ? con tim cứ như bóp nghẹn muốn giết chết anh . Đến rồi , chạy cũng đến được nơi thân thể kia đang nằm bất động rồi . Ming như kẻ vô hồn chết trân ra đó . Nắng ư ? trời đang nắng gắt , nơi cô ta nằm có lẽ tránh được cái nắng kia , nhưng còn cái khí trời hiu hắt khô cằn giữa trưa này thì sao ? sống nổi không ? cơn rét giữa đêm ? chịu được không ? đôi mắt nhắm nghiền đôi môi tái nhợt , máu sao ? máu từ đôi môi ấy như có một vệt chảy tràn . Cô ta cắn lưỡi tự sát sao ? không đâu ….

-” Đừng …. ” Ming hét lớn , anh chạy nhanh đến ôm chầm lấy thân xác lạnh tanh kia , không chút hơi ấm , không chút chuyển động , vừa ý anh rồi chăng ? sao không vui , sao không chút cảm giác mãn nguyện nào ? một xác 2 mạng , anh là kẻ sát nhân , kẻ máu lạnh . ôm chầm lấy gương mặt tái nhợt ấy anh như kẻ vô hồn , gào thét giữa cơn điên loạn  ….

======

Tình Ngàn Năm – Chương 34 : Sát Nhân

Chương 34 : Sát Nhân

-” Ming vào ngủ sớm đi anh ! ” đi đến bên chiếc bàn nơi thư phòng , Lý Oa vuốt nhẹ vai Ming , cúi hôn lên mái tóc ngắn rất đàn ông ấy như mời gọi , nhưng bao giờ cũng vậy , anh ta cứ như cục sắt biết đi , thậm chí lúc nằm cạnh cũng không hề tỏ ra chút tình cảm gì , còn bảo cô thay mùi nước hoa đi , thật khó ngửi .

-” Anh muốn ngồi đây suy nghĩ chút chuyện , em vào ngủ trước đi … ” vẻ mặt vẫn cứ đăm đăm khó chịu , Ming ghét nhất kẻ nào làm phiền anh trong lúc suy nghĩ .

-” Anh bao giờ cũng vậy …. ” nói xong cô ta bước những bước chân giận dữ đi vào phòng .

Ming cứ mang vẻ mặt đăm đăm ấy suốt cả tháng rồi , từ ngày trở về công ty , những tưởng phá hoại được âm mưu của cô ta ( Jing ) thì anh cảm thấy nhẹ nhõm hơn , nhưng sao mọi thứ cứ như trở nên nặng nề trong anh . Muốn tìm chút không khí cho bớt đi sự ngột ngạt này , Anh bước nhanh ra cửa , đi vòng quanh , anh cũng chẳng biết bước chân mình đang đi đâu vì trong đầu cứ nghĩ mãi về hình bóng người con gái ấy , người con gái thuần khiết mà anh cho rằng mang tâm hồn của quỷ dữ kia . Từng cơn gió đêm lạnh buốt sát nhẹ vào làn da rắn rỏi của anh .

-” Hiểu Hy , mình vào trong ngủ nhé con , ngoài này lạnh lắm !” đặt Hiểu Hy trong lòng mình , cô dùng chiếc khăn lông lớn quấn quanh người con , còn con bé thì cứ dùng dằn tung người ra khỏi chiếc khăn ấy . 2 mẹ con ngồi trên chiếc ghế dài được đặt giữa hành lan , nơi có thể ngắm được bầu trời đêm lung linh huyền ảo nơi cao kia .

-” Hiểu Hy không vào , Hiểu Hy chờ Cha … ” đôi mắt bé con ấy lại long lanh long lanh , nó mỉm cười cắn nhanh lên má cô thì nhận ngay cái khõ tay lên trán

-” Ai dạy con vậy hả ? hôn mẹ không hôn suốt ngày cứ nhe răng ra mà cắn thế này à ? ” Jing bật cười ngọt ngào nhìn con , chỉ có những lúc bên cạnh Hiểu Hy thế này mới khiến cô có thể vui vẻ được , nhưng trong ánh mắt vẫn chất chứa thứ gì đó xa xăm .

-” Cha toàn hôn con như thế mà ! Cha sẽ không về nữa … phải không mẹ !” cúi gương mặt bé xinh của mình xuống , những giọt nước mắt trẻ thơ ấy lại lăn dài , giọng con bé ngày càng nhỏ dần . Tim Jing cứ se thắt lại , vò nhẹ đầu con Jing choàng tay ôm vào lòng , cô nói khẽ như an ủi

-” Ai nói vậy hả ? Cha thương Hiểu Hy nhất mà , sao Cha lại không về được ? Hiểu Hy ngoan , rồi Cha sẽ trở về , đừng khóc nữa con . Hiểu Hy muốn mẹ bùôn và khóc theo con sao ? “cô hôn nhẹ trên trán con khi thấy Hiểu Hy đưa tay vuốt nhẹ đôi mắt mình

-” Mẹ đừng buồn , Cha sẽ giận Hiểu Hy cho xem . Mai mình lên văn phòng tìm Cha nhé  !” đưa bàn tay bé nhỏ của mình , Hiểu Hy vo ve cổ váy áo ngủ trắng tinh nơi cô , giọng như van nài

-” Ai nói với con là Cha ở văn phòng hả ? ” Jing giật mình

-” Hiểu Hy thấy mà , còn thấy cả cô Lý Oa kẻ xấu kia ! ” Jing vốn biết rõ con mình thuộc hết những ngóc ngách nơi trụ sở chính của MeiFuBao , vì từ nhỏ đã được Cha đưa đi làm cùng . Nhưng cô không biết từ đâu con bé có được thông tin Cha nó đang ở văn phòng kia

-” Hiểu Hy trốn mẹ đi chơi lúc mẹ bận quay phim phải không ? ” Jing làm mặt lạnh gằn giọng với con

-” Không có , Cha đi cùng cô Lý Oa kia đi vào từ phía cổng … ” nhìn cái mặt bí xị của con bé giờ cô cũng hiểu được phần nào , có lẽ Ming đi từ cổng vào và hướng lên Văn Phòng nên Hiểu Hy đã biết được , cô chợt lặng đi khi nghe tiếng nấc của con bé bắt đầu cất lên nghẹn ngào -” Cha không nhìn Hiểu Hy , Cha đi với cô kia … Cha không thèm nhìn Hiểu Hy … Mẹ ơi …. ” ôm chầm lấy cô con bé lại nức nở

-” Sao đến giờ mới chịu nói ra hả ? không giấu nhẹm luôn đi … con nhóc này … ” sờ nhanh lên trán con , cứ hễ khóc là con bé như phát sốt , cả người nóng lên -” Hiểu Hy có nín ngay không hả ? con lại sốt nữa thì ai lo cho mẹ đây ? ” và như cái máy vừa bị bấm nút tắt , Hiểu Hy lại cố làm mình tỉnh rụi ngay , chỉ lâu lâu lại híc hic vài cái vì uất ức

-” Hiểu Hy lo cho mẹ mà …con không khóc nữa , không thì bé cưng sẽ cười Hiểu Hy , phải không mẹ ?” mỉm cười thật tươi với đôi mắt đầy thơ ngây , hiểu Hy đưa 2 tay xoa nhẹ bụng mẹ , rồi tựa đầu vào đấy . Trẻ con lúc nào cũng thế , lại ngủ thiếp đi nữa rồi . Jing kéo nhẹ chiếc khăn lông to choàng khắp người con , vẫn để bé nằm yên trên bụng mình . Jing tựa nhẹ vào thành ghế , ấn nhẹ nút cho nó hạ thấp xuống một tí , cô hướng đôi mắt mình về phía trời cao kia . Đúng vậy , giờ cô cũng chờ anh trở về , nhưng không phải chờ cái thể xác độc tài đa nghi kia , mà chờ linh hồn của người cô yêu , môi Jing khẽ run run -” Em nhớ anh !” khép nhẹ đôi mắt mình , cô cũng dần thiếp đi giữa bầu trời đầy sao sáng .

Đâu ai nghĩ rằng , phía bên đường dưới bóng cây to kia . Có một hình dáng quen thuộc mà họ luôn mòn mỏi đợi chờ . Anh không biết vì sao anh lại tản bộ một hồi lại bước đến đây , căn nhà của cô ta sao ? nói đúng hơn là mái ấm trước kia của anh sao ? từng cơn gió nhẹ thoảng qua người , Ming như buốt nhói , tim anh cứ đập liên hồi rộn rã khi nhìn thấy đôi mắt ưu sầu kia . Cả bé gái xinh xắn ấy nữa , anh không nghe họ nói gì , nhưng cứ thấy cái đầu bé xinh ấy dụi dụi liên tục vào lòng mẹ , nó khóc sao ? vì sao đứa trẻ với đôi mắt thơ ngây kia lại rướm lệ ? Rồi anh cũng bật cười nhạo mình , như một thằng điên cứ ngây ra đó nhìn tên đàn ông kia , hắn từ trong bước ra , bế nhanh đứa bé trong tay cô ta vào , rồi như sợ cô ta phải giật mình tỉnh giấc , anh ta lại nhẹ nhàn ôm lấy và ẵm cô ta đi , trong vòng tay hắn mà cô ta vẫn còn có thể ngủ say vậy sao ? cũng đúng mà , họ mới là một nhà , còn nhà anh là nơi căn phòng khách sạn đằng kia . Nhận ra cái yếu hèn trong ngươi chưa ? còn dám nghĩ cô ta thuần khiết dịu dàng hay sao ? cô ta chẳng khác nào một ca kỷ nơi vũ trường . Ong bướm lúc nào cũng vây lấy cô ta , cần đến ngươi sao ? Cả đứa bé gái kia nữa , chẳng phải Lý Oa đã từng đưa ngươi xem giấy chứng nhận kiểm tra DNA rồi sao ? nó không phải con ngươi . Vậy ngươi còn chờ gì nữa ? họ là gì của ngươi mà phải nương tay ? Chờ đến khi li dị thì tài sản của ngươi bị Chia đôi cho cô ta với những tên tình nhân trẻ kia à ? Nực cười , cô sẽ không có được 1 xu . Xuống Diêm Vương mà hưởng lạc đi …. với vẻ mặt lạnh tanh đầy căm phẫn , Ming xiết chặt lấy đôi tay mình , anh trở về khách sạn . Nếu để cô ta nắm giữ hết nữa cổ phần li dị của anh , cùng 15% mà Tiểu Tề đang nắm giữ , chắc chắn chức Tổng Giám Đốc sẽ lọt vào tay của cô ta . Anh nhất định không để chuyện đó xảy ra . Cô ta phải trả giá cho tất cả những gì cô ta đã làm .

Sau bữa ăn , Jing cảm thấy buồn nôn khó thở , cô bước vội về hướng nhà vệ sinh , cũng không quên nhăn mặt phản đối khi cứ bị mọi người đeo bám cứ muốn đi theo cô . Thấy vậy chị Thu Thiền cũng ra hiệu mọi người để Jing đi một mình . Thai cũng hơn 2 tháng rồi làm cơ thể cô giờ như xáo trộn mọi thứ , luôn cảm thấy khó chịu tức ngực . Không biết đó là vì nhớ Ming hay vì đã bắt đầu vào thời kỳ thai nghén của cô . Cảm giác mệt nhoài sau cơn nôn dài . Jing hít thở sâu , tay sờ trán mình tìm chút tỉnh táo thì cô giật nảy người , Lý Oa đứng cạnh cô từ bao giờ ? Jing không hề ngửi được mùi nước hoa của cô ta ngoại trừ lúc này , có lẽ lúc nãy cô mệt quá không để ý đến mùi hương cô ta

-” Làm gì mà giật thót người vậy hả Hoàng Hậu của tôi ? nôn ói , mệt mỏi ? triệu chứng có thai sao ? hay thật , Ming ở bên tôi suốt 2 tháng nay , cô lấy đâu ra được đứa bé ấy thế ? mà trách sao được , thời buổi hiện đại mà , thay người tình như thay áo . Chỉ là tôi không dám nghĩ Tử Phu của tôi cũng có sở thích như vậy thôi ! ” mặc cho cô ta cứ buông lời nhục mạ đùa cợt, Jing bước nhanh ra ngoài với gương mặt tái nhợt xanh xao . Những cơn khó thở lại bắt đầu ập đến rồi , đau đến buốt nhói con tim , vì những câu nói của cô ta mà đau lòng rồi sao Jing ? 2 tháng nay anh ấy ở bên cô ta suốt , cô cũng đã rõ quá rồi mà , giờ sao lại tỏ ra đau đớn đến vậy ? Dừng lại bên ngoài phòng vệ sinh , nhắm nghiền mắt cố hít thở đều .Một giọng nói ấm áp quen thuộc cất lên khiến môi cô mỉm cười rồi mở mắt nhìn anh ,

-” Em ra rồi à ? mệt không em ? về nghỉ ngơi sớm để có sức khoẻ để sinh con nữa !” cảnh tượng trước mắt càng làm cô thêm bàng hoàng hơn . Ming đang nói với cô ta , cùng đứa bé của cô ta sao ? họ đã là một gia đình hạnh phúc thật rồi sao ? anh ấy thật sự đã chọn Lý Oa và rời bỏ cô cùng các con ? Mặt như biến sắc đầu óc quay cuồng , Jing như không còn đứng vững nữa . Ming thì mỉm cười như đắc ý , khi nhìn vẻ mặt cô đau đớn như vậy , ngoài sức tưởng tượng của anh . Anh chỉ muốn làm cô ta có chút gì đó chột dạ khi rời bỏ người chồng ” tốt ” như anh mà thôi . Bươc đến bên Jing , anh nhỏ nhẹ ân cần

-” Cô không sao chứ ? có cần tôi gọi tên nhân tình kia đến giúp cô không ? hay muốn tôi ẵm vào trường quay ? ” một câu nói đầy ẩn ý và như phỉ báng Jing . Né người tránh xa anh , cô cố bước đi , khi đến gần sát Lý Oa thì như bị cô ta đưa chân ra gạt ngang làm Jing té ngã .

-” Cô làm gì vậy hả ? ” cũng may do bước đi vốn rất chậm nên cái ngã chẳng làm cô tổn thương gì , 2 mắt long lên giận dữ , cô hét lớn , bật nhanh dậy đưa tay tán thẳng vào mặt Lý Oa . Ming nhanh tay chụp lây cánh tay đang lao vùn vụt của Jing lại , anh xiết mạnh , còn Lý Oa thì nở nụ cười khoái trá nhìn cô ” Bốp ” vẫn 1 cái tát mạnh của Jing tát thẳng vào mặt cô ta bằng cánh tay còn lại

-” Mày điên à ? ” Lý Oa như muốn té nhào , rồi ả cũng hét toáng lên . Thay gì phải đến đỡ lấy Lý Oa , Ming lại xiết chặt lấy tay Jing hơn , anh lúc này chỉ muốn giết chết cô . Không phải vì Lý Oa kia , cũng không phải vì đứa con của bà ta , mà vì những uất hận trong lòng anh . Giờ anh cũng thấy được vẻ mặt quỷ dữ của Jing . Đôi mắt Jing chưa đầy sự căm phẫn vẫn hướng về Lý Oa , như một con sói mẹ gầm gừ phẫn nộ trước kẻ thù muốn hại chết con mình . Đôi mắt cô cứ nhìn thẳng về hướng bà ta như một sự cảnh báo đừng đụng vào con cô .

-” Giả vờ hay thật , giờ cũng lộ rõ bộ mặt thật của cô rồi , đáng sợ thật …. ” Ming cười khẩy buông rơi cánh tay đỏ ửng của cô in hằn dấu tay anh -” Thuộc hạ và người tình của cô cũng nhanh chân thật , mới đây đã đến đủ mặt không thiếu một ai !” nhứơn mắt nhìn Jing , anh lại cười cợt chờ xem biểu hiện của cô

-” 2 người làm gì vậy hả ? để cô ấy yên !mẫu quảng cáo sẽ được quay hoàn thành trong hôm nay ! Bắt đầu từ ngày mai cô ấy sẽ không xuất hiện trước mắt các người nữa , khỏi cần phải gây sự để tìm cớ xua đuổi ! ” Thu Thiền bức bối chạy đến nắm nhẹ cánh tay còn hằn sâu dấu tay Ming .

-” Vào thôi chị , mình quay cho xong , em thấy hơi mệt , hoàn thành cho nhanh để còn về sớm ! ” vừa nói cô vừa nắm lấy tay Thu Thiền kéo đi , tránh việc phải gây nhau vô nghĩa này , Hạo Dân và đoàn vệ sĩ cũng theo vào . Vẻ mặt của Lý Oa trở nên sáng rỡ vì biết được Jing sẽ không còn ở lại công ty nữa , xem như chưa đánh mà cô ta đã rút rồi . Còn Ming vẻ mặt thoáng đâm chiêu với 1 chút do dự , làm hay không ? cô ta sắp đi rồi , vậy chỉ còn có ngày hôm nay để anh hành động mà thôi ! và cũng không để mình phải suy nghĩ nhiều , anh xiết chặt tay mình như kiên quyết . Lý Oa cũng biết ý đồ của anh là gì nên mỉm cười theo anh . Cứ để Ming và Jing chém giết nhau , cô sẽ ngồi hưởng lợi từ họ .

Cuối cùng mọi việc cũng hoàn thành mỹ mãn . Phần việc bên MeiFuBao đã xong , giờ chỉ cần thêm nữa tháng quay tiếp các mẫu MV ca nhạc nữa thì cô có thể ra đi một cách bình yên rồi . Bước nhanh từ phòng tắm ra thấy Hiểu Hy đang say giấc trên chiếc giường của mình , Jing mỉm cười . Cô đi đến bật điện thoại lên khi nghe nó reo vang , cô lặng đi vì âm thanh quen thuộc bên kia đầu dây

-” Cô có rãnh không ? Tôi có chuyện muốn nói ! ” vẫn với chất giọng lạnh lùng Ming cất tiếng

-” ….. ” cô không biết phải làm sao , chưa bao giờ cô nghĩ đến việc anh gọi cho cô

-” Nếu không rãnh thì thôi vậy … ”

-” Anh đang ở đâu … ” giọng run run , Jing như kẻ vô hồn , tâm trạng cô rối bời không biết phải làm gì

-” Đánh lạc hướng đám vệ sĩ , tôi chỉ muốn nói riêng cô . 10h đêm nay gặp ở Sân bay “. nói xong anh cúp ngay máy không để Jing kịp phản ứng gì , nhìn lên đồng hồ giờ cũng 9h rồi , chỉ còn 1 tiếng nữa thôi . Đi hay không ? cô tự hỏi nhưng đôi chân của cô đã làm theo ý của nó trước cô rồi , đi nhanh ra cửa cô nhìn dàn vệ sĩ dày đặt bên ngoài phòng mình .

-” Tôi cần đi Shopping mua sắm vài thứ … 2 anh đi theo tôi được rồi , và thay ra bộ cánh đen đang mặc giùm tôi ” nói xong Jing vào trong chuẩn bị , cô nhìn lên giường vẫn thấy Hiểu Hy nằm ngủ ngon lành , cái bụng no tròn nong nóc trông thương quá . Cúi nhẹ hôn trán con , Jing bước ra ngoài đi Shopping cùng 2 vệ sĩ như mong muốn . Vốn biết tính Jing không thích gò bó , lại muốn cô vui vẻ thoải mái nên không ai phản ứng gì . Siêu Thị lại là chốn đông người nên họ nghĩ sẽ không ai dám làm gì Jing . Và để cắt đuôi 2 anh chàng đó thì có khó gì đối với cô ?

Đúng 10h , Jing đã có mặt tại sân bay và đi theo chỉ dẫn từ tin nhắn của Ming -” Anh tìm em có việc gì ? em chỉ có thể ở đây 2 giờ thôi , Hiểu Hy thức giấc sẽ chạy đi tìm em ! ” vừa thấy Ming , đôi mắt cô nhìn anh ngọt ngào tràn đầy yêu thương , nhưng rồi cũng phải lờ đi cái cảm xúc đang dâng tràn ấy , trở lại với vẻ mặt lãnh đạm của mình .

-” Lên phi cơ đã , chúng ta sẽ nói chuyện sau !” bước nhanh đi , không để Jing kip phản ứng gì thì cô đã được 2 tùy tùng của anh cúi người mời đi theo .

-” Giờ thì Anh nói được rồi chứ ? ” cô nhướn mày vì vẻ kỳ qoặc của họ , nói gì mà phải lên tận chuyên cơ

-” Cất cánh đi ” đưa tay ra hiệu cất cánh xong Ming nắm tay ghị chặt Jing lại khi cô vội vàng đứng bật dậy định bỏ đi -” Cô nghĩ còn cơ hội cho cô bỏ chạy sao ? ngồi xuống và đeo dây an toàn vào nếu không muốn chết trên này ! hay cô muốn tôi mở cửa cho cô nhảy xuống dưới kia ? ” khi máy bay đã cất cánh , Ming chỉ tay xuống bên dưới từ phía cửa sổ cho cô thấy . Cũng tránh bị mất thăng bằng Jing ngồi ngay xuống ghế và thắt dây an toàn

-” Anh muốn nói gì ? ” giọng cô lạnh tanh , mắt nhìn thẳng lên trước bực dọc vì cái kiểu cách này của Ming

-” Giết cô … ” một câu trả lời ngắn gọn như đủ để tim cô đau nhói , xoay nhanh gương mặt mình nhìn thẳng vào đôi mắt đang đầy lửa hận nơi anh . Môi cô run nhẹ ngập ngừng như không dám tin vào nhữ gì mình vừa nghe

-” Giết … giết … em ? anh muốn giết em ? ” Jing cứ lặp lại câu nói ấy trong vô thức , rồi như cố trấn tỉnh mình . Có lẽ anh đùa , cô không tin Ming lại làm vậy đối với cô -” Hạ cánh cho em xuống , Hiểu Hy thức sẽ khóc đòi em !” giọng cô thốt nhẹ , nhưng cũng đủ để Ming nghe thấy , mặt cô giờ đã xoay sang hướng khác , mệt mỏi với con tim đau nhói

-” Mở cửa cho cô ta … ” Ming ra lệnh bật ngay cánh cửa bên hông xong anh cười nhìn cô -” Tự mà nhảy xuống đi …” gió vun vút giật mạnh từ tầng mây cao thổi vào , anh chỉ cô ra hướng cánh cửa đang mở kia -” nhảy đi … ” rồi nhìn cô với nụ cười trêu ngươi

-” Anh đùa à ? ” tim càng như đau thắt lại khi thấy nét mặt Ming càng trở nên bạo tàn hoang dại , anh chính là Hán Vũ Đế ,vẻ mặt lúc anh ban lệnh giết Cứ Nhi của cô cũng chính là đây , mặc cho cô van xin nài nỉ , anh vẫn bỏ ngoài tai . Vung kiếm báu ban lệnh giết con trai mình . Và giờ cũng vậy , anh đang ban lệnh giết cô sao ? nhảy từ tầng mây cao này xuống sao ? Jing lắc nhẹ đầu nói khẽ -” Anh điên rồi ”
bóp chặt tay mình kềm nén cơn đau tim dữ dội , cô lại muốn khóc , lại muốn chạy , chạy trốn khỏi anh . Giờ phải chăng đã quá muộn để cô quay đầu ? Hiểu Hy của cô còn nhỏ quá nó không thể trở thành đứa trẻ mồ côi . Cứ Nhi của cô vẫn không thể sống nếu như cô chết đi . Giờ cô phải làm sao ?

Powered by WordPress | Designed by: free css template | Thanks to hostgator coupon codes and shared hosting