[ShortFic] Mẹ Ơi ! ( Hoàn )

Joy , một cậu bé 6 tuổi hiếu động , so với những đứa trẻ khác cùng trang lứa thì cậu luôn tỏ vẻ chính chắn hơn hẳn . Joy luôn biết cách tự chăm sóc cho mình và cả người mẹ xinh đẹp bị bệnh tâm lý . Cậu bước về hướng phòng mẹ mình với túi đựng cơm .
- Mẹ ơi , con mang cơm …. – cậu bỗng im bặt khi đẩy nhẹ cửa phòng mẹ , cậu một tay vịnh chốt cửa một tay vẫn cầm lấy túi thức ăn nhìn mẹ mình với ánh mắt đượm buồn . Bên trong căn phòng mọi thứ bị xới tung còn mẹ cậu thì vẫn đang loay hoay tìm thứ gì đó và tiếp tục lục tung căn phòng . Joy cất tiếng yếu ớt – Mẹ tìm quyển nhật ký ạ ?
- Suỵt , em đừng nói to thế , mẹ nghe sẽ thức giấc ngay đó , “ chị “tìm chiếc hoa tai mà anh Ken tặng chị ! em có thấy nó đâu không ? – mẹ cậu nhìn cậu cất tiếng rồi lại tìm kiếm món đồ .
- Hôm qua em nhặt nó ngay nắp ống thoát nước nên đã cất đi – nói xong cậu bé nhấc nhẹ chiếc ghế con đi vào phòng tắm rồi đứng lên nó lấy chiếc hoa tai mà cậu cất kỹ trên kệ tủ . cậu mang ra đưa cho mẹ .
- Cám ơn em ! – mẹ cậu mỉm cười nhận lấy chiếc hoa tai từ cậu . mẹ cười trông rất đẹp , nụ cười ngọt ngào với ánh mắt long lanh đen láy .
- Chị ơi …. Ăn sáng đi ! em mới ra phố mua về ! chị giúp việc mấy hôm nay về quê thăm gia đình rồi ! – cậu bé dùng bàn tay nhỏ nhắn của mình gỡ những nút thắt chiếc túi đựng cơm hộp ra và đưa cho mẹ .
- Em ăn trước đi , chị chưa đói , chút nữa chị ăn sau ! – Jing với ánh mắt thất thần như muốn tìm kiếm món đồ gì đó .
- Nhưng ….. hôm qua tới giờ chị có ăn gì đâu …. – cậu bé buồn bã nhìn về mẹ mình , cậu mở hộp cơm ra mang đến bên cạnh mẹ .
- Em đừng phiền chị nữa , chi đang tìm đồ mà , em không thấy sao – Jing bực dọc hất tay thật mạnh trúng vào vai cậu bé làm hộp cơm rớt xuống rơi vãi ra ngoài . Chợt thấy mặt cậu bé biến sắc như sắp khóc , Jing giật mình sờ vào vai đau của cậu bé lo lắng , cô cất tiếng – Chị xin lỗi , chút chị sẽ ăn mà , em có đau lắm không ? đừng khóc !
- Sao lại không ăn ? mẹ đã hẹn từ hôm qua ! sao không ăn chứ ! mẹ sẽ bệnh mất ! – cậu bé nấc nghẹn , cậu không phải khóc vì đau vai mà khóc vì lo cho bệnh tình của mẹ mình .
- Em chưa ăn gì phải không ? đừng khóc mà ! em ăn trước đi hay là chị sẽ cùng ăn với em ! nín đi , mẹ nghe thấy bây giờ đó .
- Làm gì có mẹ nào nữa chứ ! chị là mẹ của em mà ! em làm gì còn có mẹ nào nữa chứ ! – cậu bé khóc ngày càng lớn , cậu không thể nào tự kềm chế cảm xúc của mình , cảm xúc của một cậu nhóc 6 tuổi .
- Ahhh …. – Jing thốt lên , cô đưa tay vuốt nhẹ trán mình với đôi mắt nhắm nghiền , nghe tiếng khóc của cậu bé khiến cô dường như chợt nhớ ra đều gì đó . Jing chợt mở mắt ra và tiến lại gần nơi cậu bé đang ngồi khóc nức nở , cô ôm cậu bé vào lòng – Xin lỗi Joy ! Mẹ lại …….
- Mẹ ! – Joy ôm mẹ thật chặt như muốn ôm lấy giây phút này , cậu rất sợ giây phút này sẽ nhanh chóng tan biến . nước mắt cậu giờ thấm ướt cả áo mẹ .
- Nín đi Joy ! Mẹ xin lỗi ….. vai con có đau lắm không ? – Jing nhẹ vuốt vai đau của cậu bé , từng giọt nước mắt của cậu thấm vào da thịt như từng mũi kim khiến tim cô đau nhói . Jing không thể tự kềm chế được bản thân mình để rồi mọi đau khổ lại đè lên người đứa con trai bé nhỏ của cô . Đã 7 năm rồi , căn bệnh đã đeo bám cô suốt 7 năm . Từ ngày Jing và Ken quyết định cùng nhau bỏ trốn khỏi sự cấm cản của gia đình , nhưng không may vì chạy vội vàn đến điểm hẹn mà Ken đã bị tai nạn trước mặt cô . Một chiếc xe tải đã lướt nhanh đâm thẳng vào người anh khi chỉ cần sang phía đường bên kia là nơi cô đang đợi . Jing xoay người về phía sau khi nghe Ken gọi thật lớn tên mình và đó cũng là lần cuối cùng Ken gọi tên cô .
Đêm xuống , một người đàn ông với những bước chân vững trãi đi đến phòng Jing , hé mở cánh cửa phòng nhìn vào trong thì thấy Jing đang ngủ rất say với nét mặt rất tươi tỉnh trông cô càng quyến rũ hơn . Nằm bên cạnh Jing luôn là Joy , cậu bé ôm chặt cánh tay Jing kể cả trong giấc ngủ , dường như cậu ta sợ khi tỉnh giấc sẽ không còn thấy mẹ mình đâu nữa .
Đã được nhờ chữa trị cho Jing suốt 3 năm nay , Sunny cảm thấy bệnh tình của cô đã thuyên giảm nhưng vẫn không cách nào chữa khỏi hẳn , phải chăng vết thương lòng của cô quá lớn khiến Jing không thể nào chấp nhận sự thật là Ken đã mất .
Trong tâm hồn Jing luôn có một khoảng trống lớn trong ký ức , nó ngày càng trãi rộng và bao trùm cả cơ thể cô , cũng chính lúc ấy Jing không thể nào tự điều khiển được mình nữa . Cô luôn hành động theo quán tính và hành động như một cỗ máy quay đúng vào thời điểm một ngày trước khi Ken cùng cô bỏ trốn .
Gia đình Jing trong giới thượng lưu , cha mẹ cô sợ mang tai tiếng nên mang cô đến nhà anh nhờ trị bệnh giúp , nhưng thực chất họ muốn vứt bỏ cô như một món hàng không còn giá trị . Hàng tháng họ đều gửi tiền đến nhà Sunny như một khoảng viện phí dành cho đứa con gái đáng thương của họ . Sunny càng cảm thấy đồng cảm với việc Jing bỏ nhà ra đi , vì nếu là anh , anh cũng không thể nào sống với một gia đình như thế .
- Ngủ ngon ! tình yêu của anh …. Và cả con nữa Joy , ngủ ngon nhé con trai ! – đây là những câu nói mà Sunny ấp ủ bấy lâu nay , anh luôn muốn thốt lên lời tận đáy lòng mình , nhưng anh sợ … liệu Jing có chấp nhận tình cảm của anh , hay lại làm cô cảm thấy khó xử và ngày càng xa lánh anh . Vì vậy mà ngày nào cũng vậy , đến nữa đêm anh đều đến đây , đứng trước phòng cô nhìn vào khi cả hai đang say giấc .
Ánh sáng le lói từ ô cửa rọi thẳng vào mặt Joy, nhưng cậu vẫn còn muốn ôm mẹ ngủ nướng thêm nữa . Chợt mơ màng nhìn chiếc đồng hồ treo tường , giờ đã 8h 30 sáng rồi . Cậu phải dậy để còn ra phố mua điểm tâm sáng cho mẹ . Ôm tay mẹ thật chặt , cậu cựa nhẹ đôi má mình vào cánh tay trắng mịn của mẹ , đôi mắt cậu long lanh ngước nhìn khuôn mặt mẹ đang ngủ say rồi cậu chồm lên hôn nhẹ vào trán mẹ .
– Joy đi mua điểm tâm mẹ nhé ! – cậu bé nói nhỏ rồi nhè nhẹ bước chân xuống giường tiến vào nhà tắm thực hiện những động tác vệ sinh hàng ngày . Khi bước ra cậu vẫn thấy mẹ đang say ngủ , Joy lại cố bước nhẹ ra khỏi phòng .
Joy vui vẻ mỉm cười với mọi người trên đường về , hôm qua mẹ cậu đã ôm cậu khóc , mẹ ôm rất lâu và khóc rất nhiều . Tuy không nói gì nhưng cậu biết mẹ rất yêu cậu . Nụ cười chợt tắt khi Joy về đến phòng mẹ , mẹ đang dọn đồ vào chiếc Vali nhỏ , cậu cất giọng buồn – Chị định đi đâu thế ?
- Chị phải đi với Ken , anh ấy hẹn chị 10h ở nhà Ga , em đừng nói ai biết . Em có thấy cái khăn màu trắng của chị ở đâu không ? – Jing loay hoay xếp gọn những chiếc áo của mình .
- Khăn trắng nằm trong tủ áo của em . – Joy bước đến bên tủ áo cậu buồn bã rút chiếc khăn ra và mang đến cho mẹ .
- Nhớ chăm sóc cha mẹ thay chị ! chị đi nhé – Jing đóng nắp Vali lại và chuẩn bị xách đi .
- Chị ơi … chưa ăn điểm tâm mà ! – Joy không biết nói gì hơn để giữ mẹ lại .
- Chị không ăn đâu ! Ken đang chờ chị ! – Jing vội vàn xách vali đi ra ngoài .
Joy bước theo mẹ một cách chậm chạp ra đến bậc thềm trước cửa nhà – Chị ….. ơi …… đừng đi mà ….. – giọng Joy ngày càng nhỏ dần , mặt cậu như muốn khóc , cậu bé buồn bã cúi mặt nhìn xuống đất .
- Em vào nhà đi ! đừng đứng đó , trời lạnh lắm …. – Jing xoay người lại cất tiếng khi thấy Joy vẫn còn đứng nơi thềm nhà .
- Mẹ ơi …. đừng đi mà …. đừng bỏ Joy …. mẹ ơi …. – Câu bé ngước nhìn mẹ với đôi mắt nhoè nước , chân cậu bé dường như không thể nhấc lên và chạy đến bên mẹ như ý cậu muốn . cậu chỉ biết đứng đó nhìn mẹ và khóc thôi .
Tay cầm một hộp quà nhỏ , Sunny mỉm cười hạnh phúc bước xuống xe khi anh chạy từ nơi làm việc về . Giờ anh đã chuyển sang làm kinh doanh cho công ty của cha mình .Chợt anh khựng người khi nhìn thấy cảnh tượng trước mắt . Joy đang đứng ngay thềm nhà khóc và nói gì đó , Jing thì đứng cách cậu bé không xa tay cầm theo chiếc vali nhỏ . – Cô ấy lại làm gì nữa thế ? – Sunny thốt nhẹ rồi chạy về hướng Jing đang đi . Anh ngăn bước cô lại rồi hỏi – Em định đi đâu thế Jing ?
- Đừng cản em , Ken đang chờ em – Jing né người khỏi Sunny và đi tiếp .
- Ken chờ em à ? Ken chờ ở đâu ? Em vào nhà đi , trời lạnh lắm . anh sẽ nhắn Ken đến đây giúp em ! – Sunny giật lấy chiếc vali trên tay cô.
- Ở nhà Ga ! Ken đang ở nhà Ga ! – Jing cố níu chiếc vali lại từ tay Sunny .
- Được rồi ! anh sẽ đến đó tìm Ken cho em ! giờ em vào nhà đi ! – nắm tay Jing , anh như muốn đưa cô vào trong .
- Không được ! em phải đến nhà Ga ! Ken sẽ không đi nếu em không đến đó ! – Jing giật mạnh người cô níu chặt lấy chiếc vali .
- Em biết nhà Ga ở đâu không ? em đi hướng nào để đến đó ? nơi em đang sống đã khác xưa nhiều rồi , những con đường không như 7 năm trước đâu ! tỉnh lại đi Jing , em hiểu rõ nhất mà ! Ken đã chết , anh ấy không thể đứng chờ em đâu ! đừng tự dối mình nữa ! – Sunny bực tức hét lên , anh không thể bình tĩnh đối diện với cô như bao bệnh nhân khác .
- Không đâu ! Ken đang chờ em ! anh ấy vẫn đang chờ em mà ! – mắt Jing chợt ướt , cô bỏ chiếc vali xuống rồi chạy đi .
- Jing ! em đứng lại ngay ! bên ấy là đường lớn , nguy hiểm lắm ! – Sunny giật mình khi thấy Jing xông thẳng ra đường , anh vội đuổi theo kéo Jing lại kịp thời – “ Bốp “ – tiếng tát tay thật lớn vang lên , Sunny không ngờ chính anh cũng mất bình tĩnh đến vậy , anh đã đánh Jing , mặt cô giờ đỏ ửng . Jing đưa tay sờ lên má mình . Jing cảm thấy rát buốt , những hình ảnh Ken bị tai nạn lại vụt hiện trong đầu cô , nó hiện ra một cách rõ rệt . Jing gục đầu đau khổ , cô thật sự không muốn nhớ lại cảnh tượng đó . Jing cố xóa bỏ nó trong đầu cô suốt 7 năm , Jing luôn tin rằng Ken vẫn còn sống . Nhưng sự thật luôn không theo ý người . Anh ấy đã xa cô vĩnh viễn .
- Anh xin lỗi ! anh không biết mình sao nữa , anh không thể bình tĩnh khi đối mặt với em ! đau lắm không ? mình vào nhà nhé ! anh xoa thuốc cho em ! – Sunny đưa tay sờ nhẹ lên má Jing mà tim nhói đau . Anh ôm chầm lấy Jing , anh không thể nào chờ đợi thêm được nữa . Suốt 3 năm bên cạnh cô mỗi ngày đối với anh đan xen giữa địa ngục và thiên đàng . Anh và cả Joy vui hay buồn đều phụ thuộc vào cô . Anh tự hỏi nếu một ngày nào đó Jing sẽ đột nhiên biến mất anh sẽ thế nào ? đó có lẽ cũng là ngày bình minh không còn chiếu sáng khắp thế gian nữa . Sunny vuốt nhẹ máy tóc Jing , anh cố ghì thật chăt cô vào lòng . Lúc nãy anh thật sự sợ , rất sợ cô chạy ra đường . Anh không muốn chứng kiến cảnh tượng mà Jing đã từng đau khổ chứng kiến – người yêu ra đi ngay trước mắt mình .
Trong vòng tay và bờ vai vạm vỡ của Sunny , Jing cảm thấy trái tim mình đập loạn nhịp , hơi thở của anh thật mạnh mẽ , anh đang ghì chặt lấy cô , Jing thốt nhẹ – Lỗi nơi em mà , anh không có lỗi gì cả , anh thả em ra được rồi đó , Sunny !
- Làm vợ anh nhé ! – Sunny chợt cất tiếng với giọng mạnh mẽ câu nói mà anh ấp ủ bấy lâu nay , tay vẫn ôm lấy Jing . Anh cúi mặt nhìn thẳng vào mắt Jing .
- Em muốn vào nhà ! mình cùng vào nhà nhé ! – Jing chợt cúi mặt , cô né tránh ánh mắt của Sunny rồi cựa người như muốn thoát ra khỏi vòng tay của anh .
- Em đừng trốn tránh nữa ! Anh rất thật lòng ! Suốt mấy năm nay anh luôn lẳng lặng nhìn em ! ngay từ lần đầu gặp em ở phòng khám trái tim anh đã bị ánh mắt của em cướp mất rồi ! Làm vợ anh nhé ! – buông người Jing ra , Sunny móc trong túi quần ra chiếc hộp đỏ . anh mở nắp hộp làm lộ ra chiếc nhẫn màu trắng rất trang nhã . anh cúi người quì xuống với vẻ mặt nghiêm túc cầu hôn Jing .
- Em còn có Joy nữa ! anh không ngại sao ? – Jing mỉm cười nhẹ nhàn nhìn về hướng Joy , cậu nhóc vẫn đứng yên trên bậc thềm quan sát hai người .
- Em đang nói tới con trai anh à ? đến đây nào con trai ! – Sunny nháy mắt với Jing và đưa tay vẫy nhẹ cậu bé đến bên mình . Anh hôn nhẹ lên trán Joy -Anh thì có con trai rồi ! nhưng vợ thì chưa ! em có đồng ý làm vợ của anh không ! – Sunny đứng dậy nhìn vào đôi mắt long lanh của Jing , đôi mắt đã cướp mất trái tim anh .
- Anh không sợ em lại …. – Jing nhún người hỏi anh .
- Anh đủ tự tin để em yêu anh mà ! Ken đã là quá khứ ! còn anh chính là hiện tại ! nên anh dám chắc em sẽ quan tâm đến người ở hiện tại này hơn .
Jing mỉm cười đáp lại câu nói của anh . cô để yên tay cho Sunny lồng nhẫn vào tay mình . Jing hiểu rằng trái tim mình đã thật sự chấp nhận người đàn ông này rồi .
Hôm sau , vẫn như mọi ngày . Joy say sưa ngủ bên cạnh mẹ . Bỗng cậu bé giật mình chồm dậy khi thấy mẹ đã biến mất . Ngó quanh thì thấy mẹ đang ngồi ở góc tủ và tìm thứ gì đó . Cậu bé lại cảm thấy buồn , mẹ vẫn không hết bệnh sao .
- Chị tìm quyển nhật kí ạ ? – Joy cất tiếng
- Uhm
- Tối qua em đã mang nó sang phòng Cha rồi , để em đi lấy cho chị ! – Joy bước nhẹ xuống giường với vẻ mặt thoáng buồn .
- Con quen miệng rồi à ? – Jing xoay người sang hỏi Joy .
- Sao ạ ? – cậu bé không hiểu câu hỏi của mẹ và cậu cũng chợt nhận ra mẹ gọi mình là “ con “ .
- Sao cứ gọi mẹ là chị như thế ! Joy không thích gọi mẹ à ? – Jing mỉm cười nhìn con , cô biết cậu nhóc đang nghĩ mình lại …
- Mẹ ! mẹ không sao ạ ! vậy sao còn tìm quyển nhật ký ? – cậu bé chạy đến ôm chầm lấy Jing . cậu cười rất tươi nhìn mẹ với ánh mắt âu yếm .
- Mẹ định mang nó cất vào tủ ! Mọi chuyện đã qua rồi , mẹ nên chấp nhận hiện tại thì hơn – Jing mỉm cười , nụ cười của cô thật ngọt ngào và tràn đầy hạnh phúc .
- Mẹ xinh quá ! – Joy chợt thốt lên khi thấy nụ cười của mẹ , cậu bé hôn lên má Jing .
- Lúc nãy con gọi ai là Cha thế ? cứ gọi mẹ là chị mà lại kêu cha với người khác ngọt xớt ! – Jing véo tai Joy và trêu cậu bé .
- Úi ….thì Cha Sunny chứ ai ! không phải mẹ đồng ý làm vợ Cha rồi sao ? – Cậu nhóc nhăn mặt kêu đau với Jing .
- Ai nói con nghe thế hả ! nói mau ! – Jing chọc nhẹ vào lòng bàn chân của Joy khiến cậu cong người ôm bụng cười .
- Đừng … mẹ đừng chọc lét con nữa ! thì mẹ tự nói đó thôi ! ui … nhột quá mẹ ơi … hi hi …- cậu nhóc cố rút chân ra khỏi tay Jing .
- Trẻ con không được nói dối ! mẹ nói với con hồi nào ! – Jing cố ghì Joy lại .
- Tay mẹ kìa ! còn đeo chiếc nhẫn hôm qua Cha Sunny tặng ! hi hi … – thoát khỏi mẹ , câu nhóc lém lĩnh bỏ chạy ra ngoài . Cậu chạy sang phòng Sunny rồi đóng cửa cái rầm , nhốt Jing đang đứng bên ngoài chờ cậu nhóc bước ra .
- Hai mẹ con đùa gì thế ! cho anh tham gia với nhé ! điểm tâm sáng có rồi ra ăn nào ! – Sunny đang mặc cái tạp dề nấu ăn , anh gõ nhẹ cửa phòng kêu Joy ra . Cậu bé cứ chui phía sau Sunny mà đi , môi cậu bé cứ chúm chím cười len lén nhìn Jing .
Trông Joy rất hạnh phúc khi ở bên Sunny , Jing chợt nhìn xuống tay mình nơi có chiếc nhẫn , cô cảm nhận hạnh phúc đang đến với mình . Một hạnh phúc mà bấy lâu nay cô không hề cảm nhận được …..
[ The End ]



, nghe con gọi Jing cúi người gần con hơn


)


